Bạc Cảnh Xuyên ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh ánh lên một tia tối thâm trầm.
"Sao bận vậy? Quản lý một công ty thật không dễ dàng." Bạc lão phu nhân hỏi.
"À, công ty Tô gia lúc trước......."
Nghĩ đến Tô Hằng, Thẩm Phồn Tinh đang nói bỗng nhiên dừng lại.
Cô rũ mi, đổi giọng nói.
"Cháu định từ chức. Có điều, bên chỗ bạn cháu thiếu người nên cháu tính toán sau khi xuất viện sẽ tới đó giúp cô ấy."
"Công ty nào?"
Bạc Cảnh Xuyên vẫn ngồi một bên cuối cùng cũng mở miệng. Cùng lúc đó, một quả táo trắng như tuyết đã gọt vỏ được đưa tới trước người Thẩm Phồn Tinh.
Thẩm Phồn Tinh có chút thụ sủng nhược kinh.
Nhìn chằm chằm quả táo nửa ngày cũng không đưa tay nhận.
Bàn tay trắng nõn xinh đẹp của Bạc Cảnh Xuyên đẩy đẩy người cô, thấp giọng hỏi: "Nói lâu như vậy, miệng dính sáp sao?"
Bạc lão phu nhân nhướn mày, cúi đầu cầm chén trà trên bàn, nhẹ nhàng nhấp nhấp, không nói gì.
Thẩm Phồn Tinh nhận quả táo trong hoảng loạn, lại vô tình chạm phải đầu ngón tay của Bạc Cảnh Xuyên, có chút lạnh lẽo.
"Cảm ơn."
Cô cúi đầu, cắn một miếng, âm thanh "sàn sạt" thanh thúy vang lên lại đặc biệt dễ nghe.
Đôi mắt Bạc Cảnh Xuyên lướt qua một vòng ánh sáng. Hắn đặt dao gọt hoa quả xuống bàn trà, thuận tay rút hai tờ khăn giấy, năm ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng được lau sạch sẽ.
Cái loại trình độ tinh tế này, đủ để nhìn ra được, hắn bình thường thật sự chưa bao giờ từng làm những chuyện này.
Nhìn Thẩm Phồn Tinh ăn táo, trên mặt Bạc lão phu nhân cũng phất lên một tầng ý cười.
Nhìn vào mắt Bạc Cảnh Xuyên, tuy rằng hài lòng, nhưng cũng không thiếu vị chua.
Nhiều năm như vậy, bà cụ cũng chưa từng ăn qua táo đích thân cháu trai gọt đâu.
Cháu trai ruột a!
Nếu hôm nay không phải Phồn Tinh!
Hừ!