⬅ Trước Tiếp ➡
 
Đây cũng quá....Cố ý.
 
Đôi mắt Bạc Cảnh Xuyên mịt mờ không đo được cơ trí, phát giác Thẩm Phồn Tinh đang xấu hổ, ánh mắt lại lóe lên tia sáng, lịch sự vươn tay, nói: "Xin chào, tôi là Bạc Cảnh Xuyên."
 
"Xin chào, tôi là Thẩm Phồn Tinh."
 
Cô vươn tay, muốn đứng thẳng dậy nhưng lại ngừng giữa chừng.
 
Bởi vì ngồi xổm quá lâu, chân đã tê rần. Hơn nữa, lưng vừa mới đụng bị thương. Cô chỉ hơi động, một trận tê dại đã từ chân truyền đến. Ngay sau đó liền không đứng vững mà ngã ra sau.
 
"Cẩn thận!"
 
Gương mặt xinh đẹp hiếm khi vì kinh hoàng mà trừng mắt, một giọng nói trong trẻo lạnh lùng đã vang lên trên đỉnh đầu.
 
Bên hông bị một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy, cả người cô được kéo trở về.
 
Cô ngã vào ngực Bạc Cảnh Xuyên.
 
Một mùi hương mát lạnh thoang thoảng ập tới, Thẩm Phồn Tinh đã xấu hổ đến cực điểm.
 
Cô nhanh chóng phản ứng lại, muốn đẩy hắn ra. Nhưng hai chân vẫn đang tê mỏi lại khiến cô lảo đảo, từ trong ngực hắn tuột xuống.
 
Cô theo bản năng bám vào bờ vai rắn chắc ấy. Đồng thời, hai cánh tay quấn trên lưng cô lại một lần nữa dùng sức, trực tiếp đem cô kéo lên.
 
Thẩm Phồn Tinh cắn chặt môi, hai lần ngã vào ngực đàn ông khiến cô vô cùng xấu hổ.
 
"Tạm thời đừng động."
 
Thanh âm trầm thấp không có chút ý muốn cho phép khiến Thẩm Phồn Tinh lập tức buông tha ý định rời đi. Bàn tay đang xiết chặt bên hông cô cách một lớp quần áo truyền đến nhiệt độ nóng bỏng.
 
Cơ thể cô dán chặt lấy hắn, má áp lên ngực hắn, có thể nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập mạnh mẽ như gõ trống.
 
Tim cô đập rất nhanh, gương mặt tái nhợt cũng đỏ ửng lên.
 
Đây là lần đầu tiên cô cùng người khác thực hiện động tác thân mật như vậy. Tuy cùng Tô Hằng kết giao nhiều năm nhưng cũng chỉ nhẹ nhàng ôm một cái khi chia cách, thậm chí ngay cả nhiệt độ cơ thể của nhau cũng không kịp cảm nhận được.
 
Đó đã là cực hạn của cô.
 
Bạc Cảnh Xuyên cảm nhận cơ thể trong ngực chỉ cần nửa cánh tay cũng có thể ôm chặt, lông mày cũng nhíu lại.
Bạc Cảnh Xuyên cảm nhận cơ thể trong ngực chỉ cần nửa cánh tay cũng có thể ôm chặt, lông mày cũng nhíu lại.
Hắn bất giác cúi đầu, muốn nhìn người con gái quá mức gầy gò này, cằm chống trên đỉnh đầu cô. Sợi tóc mơ hồ quét qua cằm hắn, có chút ngứa.
 
Đảo mắt, tầm nhìn lại chuyển xuống sau gáy cô. Cần cổ nhỏ nhắn tinh tế, trắng nõn. Cổ áo bệnh nhân rộng thùng thình lại để hắn mơ hồ thấy được một mảnh da thịt.
⬅ Trước Tiếp ➡