“Buông ta ra ” Đỗ Như Nguyệt dùng sức đẩy ngã một nha hoàn, nàng ấy nhào tới bên người Đỗ Dĩ Vân, khuôn mặt đầy nước mắt "Các ngươi đánh nàng làm gì? Nàng nói nàng không lấy các người đã nghe chưa?”
Dĩ Vân ngước mắt lên, mồ hôi lạnh rơi vào trong mắt nàng, rất chua xót, nàng thấp giọng nỉ non "Tiểu thư..."
Đỗ phu nhân đi lên kéo Đỗ Như Nguyệt "Nguyệt Nguyệt, việc này con không hiểu đâu, con đừng mù quáng xen vào." Bà ấy lại gọi hạ nhân "Người đâu, mau mang tiểu thư xuống.”
“Con không đi ” Đỗ Như Nguyệt nắm chặt cánh tay Đỗ Dĩ Vân "Hôm nay các người đánh chết Dĩ Vân, ngày mai con sẽ treo cổ ở trong phòng ”
Đây là lời nói tàn nhẫn nhất mà Đỗ Như Nguyệt có thể nói ra, Đỗ lão gia vừa tức vừa bất đắc dĩ, nói với Đỗ Như Nguyệt "Cái gì mà treo cổ, ai dạy cho con những lời như này?”
Đỗ phu nhân cũng khóc "Ngươi nói chúng ta là vì ai, còn không phải vì ngươi sao, nếu nàng ta là nha hoàn sai bảo thì thôi, nhưng nàng ta là nha hoàn thiếp thân của ngươi Làm ra chuyện này, nếu truyền ra ngoài vậy thanh danh của ngươi phải làm sao bây giờ? Sau này còn có thể gả cho một người phu quân tốt sao?”
Đỗ gia trọng giáo dưỡng nhất, là nhà thư hương môn đệ, đây là chuyện mọi người ở Kinh Thành đều biết, nhưng nếu ngọc bội của Vũ An Hầu là nha hoàn phủ đệ bọn họ lấy, thì đúng là một chuyện cười lớn.
Đỗ Như Nguyệt nhìn túi vải hoa ném trên mặt đất, nói "Dĩ Vân có nhiều bạc như vậy là con đưa, liên quan gì đến Vũ An Hầu?”
Nàng ấy quỳ xuống với cha mẹ hai bước "Cha, mẹ, Đỗ gia là thanh lưu, là Tiểu Nguyệt Thanh Phong, nhưng nữ nhi chưa bao giờ có một người bạn tốt nào có thể nói những lời tri kỷ, Dĩ Vân là người duy nhất hiểu tâm tư của nữ nhi, cầu xin các người buông tha cho Dĩ Vân ”
Dĩ Vân nằm sấp trên ghế.
Lúc bọn họ đều chỉ trích nàng, nàng không nghĩ tới muốn khóc, nhưng Đỗ Như Nguyệt như vậy, thoáng cái làm cho ánh mắt nàng nóng lên, mũi đều bị chặn lại, trước mắt bắt đầu mơ hồ.
Nàng không thể tưởng tượng được Đỗ Như Nguyệt có thể làm được điều này cho nàng.
Trong mông lung nàng cảm giác được, cái gọi là tiểu thư khuê các, cũng không phải xem tư thái của ai, cũng không phải nhìn ai ra tay hào phóng, càng không phải nhìn thân phận, mà là như Đỗ Như Nguyệt, lòng dạ ngàn vạn dặm.
Nàng không phải người như vậy, cho nên Đỗ Dĩ Vân nàng chỉ có thể là nha hoàn, một nha hoàn nghèo khổ.
Nàng nâng tay lau đi mồ hôi lạnh cùng nước mắt trên mặt, giãy dụa từ trên băng ghế lăn xuống, Đỗ Như Nguyệt quay đầu lại nhìn nàng, kinh hãi kêu lên "Dĩ Vân, ngươi mau nằm sấp ”
Đỗ Dĩ Vân lắc đầu, cho dù sắc mặt như tờ giấy vàng, cho dù lưng đau đến mức làm cho nàng ngất xỉu, thì nàng vẫn dùng khuỷu tay lắc lắc, chống nửa người trên của mình, hai đầu gối khép lại, làm ra tư thái quỳ xuống.
Hai tay nàng đặt trên mặt đất, trán chạm vào mu bàn tay, là một đại lễ.
"Nô tỳ Đỗ Dĩ Vân, có lẽ không phải là người tốt, nhưng mà," Nàng nằm sấp, nước mắt rơi dọc theo sàn nhà, lần lượt để lại những vết ướt át "Nô tỳ chưa từng trộm ngọc bội, càng không có cố ý hãm hại Đỗ gia.”
"Nô tỳ nguyện lấy cái chết, phiền lão gia phu nhân, mang theo mạng của nô tỳ, đến chỗ Vũ An Hầu chứng minh sự trong sạch của nô tỳ."
Vừa dứt lời, Dĩ Vân vừa định đứng lên đụng vào cột trụ, mới phát hiện thân thể này quá yếu, bị một ván kia, nàng không có cách nào chạy lên, hành động đụng cột tự nhiên bị ngăn lại.
Hệ thống "Chậc chậc, nhìn bộ dạng thảm hại của ngươi, thong thả một chút, tự sát sẽ làm cho ngươi bị tước đoạt không thể làm nhiệm vụ nữa, à đúng rồi, tuy rằng cưỡng chế rời khỏi thế giới cũng gần như vậy.”