Y thuận nước đẩy thuyền, thu lại sát ý của mình, giả vờ không đỡ nổi bùa chú của Thường Tuyên, cố ý đỡ cho tiểu đồ đệ của Phù Đàm một đòn nhằm xóa tan nghi ngờ trong lòng ông, không ngờ trời xui đất khiến lại được đưa đến Đạp Tuyết Phong.
Thực ra như vậy cũng tốt, vốn dĩ y cũng định tới đây để tra vài chuyện.
Bóng dáng Vân Niệm đã biến mất khỏi tầm mắt của y. Tạ Khanh Lễ đứng thẳng người, che đi vẻ u tối trong ánh mắt.
Ngón tay thon dài như ngọc gõ nhẹ lên khung cửa, rồi y đóng chặt cửa sổ lại.
Mặt trời dần khuất sau dãy núi, Vân Niệm vẫn đang cặm cụi sắc thuốc.
Nàng phe phẩy chiếc quạt, một cơn gió nhẹ thổi qua, khói thuốc đột nhiên xoay chiều phả vào mặt nàng, mang theo hương vị đắng ngắt của dược liệụ Bị khói hun đến chảy nước mắt, nàng đành phải kéo ghế ngồi lùi ra xa lò thuốc.
Nhưng rồi một cơn gió nữa lại thổi tới, khói thuốc vẫn bướng bỉnh bay về phía nàng, khiến nàng ho sặc sụa.
Nàng lại phải nhích xa thêm một chút.
Rồi lại thêm một cơn gió khác.
Cứ thế hết lần này đến lần khác, cuối cùng Vân Niệm cũng nổi giận.
Gió này có mắt hay sao mà cứ thổi mãi vào hướng nàng vậy
Nàng tức tối ngẩng đầu lên, lập tức thấy trên cành cây lớn phía trước có một người đang ngồi vắt vẻo. Y co một chân lại, chân kia thì lười biếng rũ xuống, nét mặt nhìn nàng đầy ý cười.
Người ấy trông lớn tuổi hơn Vân Niệm một chút, ở giữa độ tuổi thiếu niên và thanh niên, dung mạo tuấn tú, hàng lông mày như kiếm, đôi mắt sáng ngời, cả khuôn mặt toát lên vẻ anh khí.
Ánh mắt y đầy vẻ nghịch ngợm, khóe môi khẽ cong lên, một tay cầm chiếc lá sen, tay kia cầm hai đài sen.
Đó chính là sư huynh của Vân Niệm, Giang Chiêụ
Giang Chiêu lắc lắc chiếc lá sen trong tay, nụ cười có phần khıêu khích “Tiểu sư muội, có nhớ sư huynh không?”
Vân Niệm trừng mắt nhìn y.
Vừa rồi chắc chắn là trò quỷ của y, Giang Chiêu này lúc nào cũng nhàn rỗi đi trêu chọc người khác.
Phù Đàm chân nhân có sáu đồ đệ, trong đó Vân Niệm là người nhỏ tuổi nhất.
Nàng có ba sư huynh và hai sư tỷ.
Đại sư huynh đã hy sinh trong trận chiến diệt yêu ở Nhạn Bình Xuyên mười lăm năm trước để bảo vệ bá tạnh, Vân Niệm chưa từng gặp qua huynh ấy.
Nhị sư huynh và hai vị sư tỷ khác đã xuống núi rèn luyện từ nửa năm trước, đến giờ vẫn chưa trở về.
Giang Chiêu là tam đệ tử của Đạp Tuyết Phong, nhập môn sớm hơn nàng vài năm, thiên phú xuất chúng và rất đam mê kiếm đạo. Dù tuổi còn trẻ nhưng y đã đạt tới Nguyên Anh sơ kỳ, là một trong những đệ tử trẻ tuổi xuất sắc nhất của thế hệ này.
Theo Vân Niệm, nếu chỉ bàn về kiếm đạo, trong thế hệ này nếu Giang Chiêu đứng thứ hai thì không ai dám nhận đứng thứ nhất.
Mãi đến sau này, khi Tạ Khanh Lễ xuất hiện như một ngôi sao sáng, trong vòng mười năm đã vượt qua tất cả trưởng lão để trở thành đệ nhất kiếm đạo.
Tuy Giang Chiêu nhàn rỗi và thích trêu chọc nàng, nhưng lại đối xử với nàng khá tốt.
Thế nên Vân Niệm cũng chẳng để ý đến Giang Chiêu nữa, tiếp tục ngồi sắc thuốc.
Thuốc này rất khó sắc, cần lửa nhỏ đun từ từ, nàng đã ngồi đây gần ba canh giờ, giờ trời đã ngả tối luôn rồi.