Mái tóc buộc cao, thiếu niên bạch y, đúng là y đang ở đây.
Hệ thống hét lên Ký chủ, đó là nam chính Nhanh đi cứu y
Điểm tích lũy của nàng
Bàn tay Vân Niệm nhanh hơn cả suy nghĩ, nàng rút kiếm ra rồi lao tới.
Tạ Khanh Lễ đứng đó, bảo vệ những điểm trọng yếu trên người mình, mái tóc đen buông xuống che khuất đôi mắt ẩn chứa sát ý mãnh liệt.
Tính theo thời gian, cũng đã đến lúc rồi.
Tạ Khanh Lễ ngẩng đầu lên, trong khi nắm đấm của Thường Tuyên đang lao tới mắt y mang theo tiếng vút gió.
Thiếu niên không hề né tránh, ánh mắt lạnh lùng nhìn cú đấm sắp giáng xuống.
Nhưng đúng lúc ấy đã có biến cố xảy ra.
Một bóng xanh lướt nhanh qua, đá văng Thường Tuyên, khiến hắn đập mạnh vào thân cây ở đằng ra.
Vân Niệm vung kiếm chém tới, uy áp của Kim Đan kỳ khiến ba người còn lại bị hất văng ra.
Tình huống này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu, Tạ Khanh Lễ chưa kịp phản ứng.
“Các ngươi dám đánh y?”
Vân Niệm giận dữ.
Y chính là nam chính mà
Là đối tượng nhiệm vụ của nàng, đáng giá năm mươi vạn điểm tích lũy
Mấy người Thường Tuyên nằm rên ɾỉ trên mặt đất, nhưng Vân Niệm chẳng rảnh để ý đến họ. Nàng nhanh chóng quay lại nhìn Tạ Khanh Lễ.
“Ngươi không sao chứ?”
Nàng kéo Tạ Khanh Lễ lại, nhìn trái nhìn phải, phát hiện vài vết bầm tím trên cánh tay y. Đôi mày liễu của nàng lập tức nhíu chặt.
“Ta sẽ trị thương cho ngươi…”
Lời còn chưa dứt, thiếu niên đã rút tay ra.
“Ta không sao, đa tạ.”
Giọng nói thanh thoát trong trẻo như băng vỡ thành ngọc vụn.
Vân Niệm ngẩng đầu lên, cuối cùng nàng cũng nhìn rõ khuôn mặt của y.
Thiếu niên cao lớn, mái tóc đen buộc gọn thành đuôi ngựa, khuôn mặt tựa ngọc trong suốt, sống mũi cao, ngũ quan tinh tế, đôi mắt hơi xếch. Đó là một gương mặt trẻ trung, vô cùng tuấn mỹ.
Y cúi đầu nhìn nàng, trong ánh mắt có một vẻ lạnh lẽo tĩnh mịch như cơn bão tuyết.
Thuần khiết, anh tuần, mang phong thái thiếu niên non trẻ.
Ánh sáng từ chiếu xuống từ sau lưng y, khiến đôi tai của y trở nên trong suốt, trên vành tai còn có một nốt ruồi nhỏ nổi bật.
Thiếu niên bạch y, dung mạo diễm tuyệt bất phàm.
Khoảng cách giữa họ quá gần, hơi thở của y lạnh lẽo, tựa như một tấm lưới vô hình bao trùm lấy nàng.
Mùi hương thanh mát của trúc thoảng qua.
Đây chính là đối tượng nhiệm vụ của nàng.
Người tương lai sẽ trở thành kiếm đạo đệ nhất – Tạ Khanh Lễ.
Vân Niệm hỏi hệ thống trong đầu “Ngươi nói nhiệm vụ của ta là gì?”
Hệ thống trả lời rất nhanh Nhiệm vụ của ký chủ là cứu vớt…
Vân Niệm ngắt lời “Cứu vớt thiếu niên mỹ cường thảm đúng không? Ta làm được ”
Hệ thống …
Vân Niệm mỉm cười, đôi mắt cong cong. Vẻ mặt thiếu niên đối diện với nàng vẫn rất bình thản.
Nàng vẫn chưa quên chính sự, chỉ vào vết thương của y rồi hỏi “Để ta chữa trị cho ngươi nhé?”
Tạ Khanh Lễ không nói gì, ánh mắt lướt qua nàng, tựa như y đang nhìn một thứ gì đó ở xa.
Vân Niệm khẽ nhướng mày khó hiểụ Theo ánh mắt của y, nàng vừa quay đầu lại thì từ xa bỗng vang lên một tiếng gầm gừ thô bạo. Cơn gió nhẹ nhàng xung quanh bất chợt trở nên dữ dội, thổi tung những lọn tóc lòa xòa trên mặt nàng, làm chúng rối tung bám vào gương mặt.
Trên sườn núi phía Đông Nam, một con linh thú đang lao nhanh tới.