Uống bia xong, hai người lại lăn lộn trên giường.
Lần này Thời Mẫn mang theo bαo ©αo sυ. Bạch Tiểu Ảnh cảm thấy uống nhiều thuốc tránh thai không tốt và cô cũng không muốn mình có thai.
“Hôm đó Chung Thiên rất sủng ái em?” Thời Mẫn đeo bαo ©αo sυ vào và trêu ghẹo.
"Anh biết là được rồi." Bạch Tiểu Ảnh cong môi.
"Nếu thích cậu ta như vậy, tại sao còn uống thuốc? Có thai chẳng phải tốt hơn sao?"
Trong lòng Thời Mẫn cảm thấy hơi khó chịu. Anh nhờ Bạch Tiểu Ảnh giúp mình đeo bαo ©αo sυ, chọc ngón tay vào sâu trong lỗ hoa.
"Em không đủ khả năng."
Mặc dù Bạch Tiểu Ảnh thích Chung Thiên,
nhưng cô không bao giờ mong đợi có được anh. Anh rất giỏi giang, không nên thuộc về cô.
Cô chỉ muốn có một khoảng thời gian ở bên Chung Thiên. Rõ ràng ngay từ đầu anh đã đồng ý đi cùng cô đến hết cấp ba.
Bình thường Bạch Tiểu Ảnh lạnh lùng, giống như một cái máy không có cảm xúc, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại có thể yêu một người sâu đậm như vậy. Cô yêu Chung Thiên đến mức ngay cả người ngoài cuộc cũng không khỏi có chút ghen tị.
Thời Mẫn nhanh chóng cắm côn ŧᏂịŧ vào trong.
“Mυ"ŧ chặt quá.” Thời Mẫn ngừng trêu chọc, anh tập trung vào việc thực hiện chuyển động cơ thể.
"Ưʍ... tuyệt quá... sâu hơn một chút... ah..."
“Anh thật muốn gϊếŧ em.”
Tiếng thở dốc không ngừng vang lên, hai người giống như hai dã thú, cắn xé lẫn nhau để giải tỏa du͙© vọиɠ.
“Hôm nay em phải về nhà.”
Sau khi làm xong một lần, Thời Mẫn mở nắp và ném bαo ©αo sυ vào thùng rác. Bạch Tiểu Ảnh nghỉ ngơi một lúc và bắt đầu mặc quần áo.
“Anh tiễn em.”
Bạch Tiểu Ảnh làm theo lời anh. Trước khi ra ngoài, anh hôn nhẹ lên mặt cô.
Khu phố nơi Bạch Tiểu Ảnh sống tương đối đổ nát. Lúc này trời đã tối, trông nó đặc biệt đáng sợ.
"Đèn đường phía trước hỏng rồi, anh dừng ở đây đi." Bạch Tiểu Ảnh nói rồi xuống xe.
“Anh tiễn em.”
Thời Mẫn khăng khăng muốn tiễn cô về. Đi trên con hẻm tối tăm như này rất nguy hiểm đối với một người như anh chứ đừng nói đến một cô gái.
Bạch Tiểu Ảnh không từ chối, để Thời Mẫn đi theo sau mình.
"Em ở chỗ này, anh có thể đi."
Bạch Tiểu Ảnh ở lầu năm. Đèn kích hoạt bằng giọng nói không được nhạy lắm do lâu ngày không thay đổi, thỉnh thoảng tắt mở. Bạch Tiểu Ảnh đã quen với nó từ lâu. Ngược lại, Thời Mẫn cau mày nhìn cô gái bước vào nhà.
Anh không biết gia cảnh của Bạch Tiểu Ảnh. Nhưng tính khí của Bạch Tiểu Ảnh khó có thể được nuôi dưỡng trong một gia đình bình thường, có lẽ là khá nghèo.
*
Mẹ Bạch đang ngồi trên ghế sofa xem TV. Sau khi Bạch Tiểu Ảnh vào cửa, cô không thèm nhìn bà mà đi thẳng vào phòng.
"Người vừa mới đưa con trở về là ai?"
Bạch Tiểu Ảnh không muốn cãi nhau với mẹ, vì vậy cô im lặng.
"Mới có ít tuổi đã suốt ngày quấn lấy nam sinh, con có biết xấu hổ không?"
Bạch Tiểu Ảnh đột nhiên nghĩ, nếu cô nói với mẹ mình rằng mình đã cởi hết quần áo để quyến rũ một nam sinh không thích mình, mẹ sẽ nghĩ thế nào?
Bạch Tiểu Ảnh khóa trái cửa phòng. Cô cởi chiếc cặp đi học, vén chiếc chăn bông lộn xộn lên và nằm xuống. Nhắm mắt lại cho đến khi chìm sâu vào giấc ngủ.