Những ngày hè rạng đông sớm. Mặc dù tấm kính tối màu phản chiếu phần lớn ánh sáng, nhưng nó lại cho phép ánh sáng ngày càng sáng hơn lọt vào.
Chính trong ánh sáng buổi sáng đang dần sáng lên, Bích Trâm đã thức dậy. Cô mở đôi mắt ngái ngủ của mình. Những đường nét thanh mảnh của chiếc bàn cạnh giường ngủ, trên cùng là một chiếc đèn bàn được tạo hình nghệ thuật, trông giống như một kiệt tác từ một triển lãm đồ nội thất thiết kế mùa đông của Ý. Ánh mắt cô mơ màng chuyển động. Những tấm ga trải giường bằng lụa sẫm màu và hai chiếc gối nhàu nhĩ ở đầu giường cũng cùng tông màu.
Cô nheo mắt, xoa môi một cách thỏa mãn. Trước mặt cô là một cửa sổ kính suốt từ sàn đến trần nhà. Phía xa, một tòa nhà cao tầng quen thuộc hiện ra: nơi làm việc hàng ngày của cô văn phòng của Điện ảnh và Truyền hình KARIK.
Đây là đâu?! Bích Trâm ngồi bật dậy trong sự ngạc nhiên. Chiếc chăn, vốn đã ép chặt vào người cô, kéo cô lại, và cô nhận ra mình hoàn toàn khỏa thân, và có một người khác đang nằm trên giường.
Bích Trâm quấn chăn lại để che ngực. Cô run rẩy, chậm rãi quay lại, chỉ thấy bóng người đang ngủ say trên giường, trông vô cùng quen thuộc. Cô đưa tay ra, xoay mặt anh về phía mình, mới phát hiện ra anh chính là người đàn ông cô hằng khao khát, người đàn ông cô đã theo đuổi trong vô vọng suốt sáu tháng trời.
"Đăng Khoa!" Một tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng...
Bích Trâm che miệng, cố gắng nhớ lại chuyện đêm qua, nhưng tâm trí cô chỉ hiện lên cảnh ân ái nồng nàn.
Cô nhớ đôi môi mỏng manh ấm áp của anh áp lên da thịt mình, gần như cảm nhận được dòng máu đang cuộn trào bên dưới. Cô nhớ những ngón tay anh, với những đường nét rõ ràng, in hằn trên da thịt cô, nóng bỏng như lửa. Từng ngón tay đều là một cử chỉ đầy quyến rũ.
Cô nhớ hơi ấm từ lồng ngực anh áp vào ngực mình, như muốn mìnhn chảy cô. Cô nhớ mình đã xoay người, vòng tay ôm lấy cổ anh, vùi đầu vào vai anh, tìm kiếm một chút an ủi...
Dường như cuối cùng cô cũng có được khối mỡ mà cô hằng khao khát bấy lâu nay. Nhưng tại sao lại không hề có cảm giác no đủ hay thỏa mãn? Bích Trâm không khỏi nghiêng người về phía trước, nhìn khuôn mặt đang ngủ của Đăng Khoa.
Anh nằm trên giường, mắt vẫn nhắm nghiền, hơi thở đều đều. Bích Trâm nhìn chằm chằm vào hàng mi của anh, hàng mi không ngắn hơn cô là bao, tưởng tượng ra chiều sâu của đôi mắt anh khi chúng mở ra, một ánh nhìn như một xoáy nước có thể cuốn hút tâm trí của người khác.
Rồi ánh mắt cô rơi xuống chiếc mũi cao, rồi đến đôi môi của anh. Môi của Đăng Khoa mỏng, khi mím lại có vẻ hơi chai sạn, nhưng khóe môi anh lại hơi cong lên, giống như một lưỡi câu tự nhiên mắc kẹt trái tim của người khác.
Chỉ riêng khuôn mặt như vậy đã đủ để mê hoặc người khác, chưa kể đến trí tuệ và vóc dáng tuyệt vời của anh. Nghĩ đến vóc dáng đó, Bích Trâm nuốt nước bọt và kéo chăn đắp lên người Đăng Khoa xuống.