⬅ Trước Tiếp ➡
Một thân tây trang cùng giày da của Tiêu Hạ trước sau như một, ít khi nói cười, mặt mày lạnh lùng, có vài phần sắc bén cùng tinh anh. Thật là đến nơi nào đều là hàn băng ngàn năm, bảo đảm làm người từ khoảng cách năm mét có hơn cũng có thể cảm giác được lạnh lẽo. Cô khụ vài tiếng mới hòa hoãn lại, ngượng ngùng cười cười, sắc mặt tổng giám đốc thật không tốt, có phải cô đã làm sai cái gì không a? Nhưng cô cũng chưa có làm cái gì a.
Tiệc rượu đã qua phân nửa, cô đứng ở một bên cũng không giúp đỡ được gì, nhưng thật ra Tiêu Hạ thường thường lạnh nhạt liếc mắt cô một cái, làm cô sợ đến run lên.
Lúc cô vừa đứng thẳng, trên bộ tây trang của Tiêu Hạ không biết bị ai đổ rượu vang đỏ lên, Tiêu Hạ quăng cho cô một câu lãnh ngữ: "Cùng tôi đi buồng vệ sinh!"
Cô lấy khăn ướt trong túi ra, ngồi xổm xuống giúp Tiêu Hạ chà lau rượu trên ống quần. Hắn rũ mắt, bởi vì cổ áo có chút rộng nên một đôi ngực tuyết trắng phập phồng liền bay vào mi mắt, no đủ trắng nõn, mềm ấm tốt đẹp, mơ hồ còn có thể thấy được quả đào hồng phấn bên trong.
"Đứng lên." Hắn ẩn nhẫn mở miệng, hầu kết lăn lộn, âm thanh trầm thấp, giống như một cây cổ thụ đang căng thẳng.
"Còn chưa có lau khô đâu." Cô e dè nói.
Tiêu Hạ cũng không dài dòng, cánh tay dài duỗi ra, cô đã bị hắn kéo lên đè trên vách cửa của buồng vệ sinh. Sau đó trên môi liền cảm nhận được xúc cảm mềm mại lạnh lẽo, cô kinh ngạc nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng đại của Tiêu Hạ, trong đầu một mảnh hỗn độn, động tác của hắn khiến cô hoàn toàn ngốc.
"Hỗn đãn." Thật vất vả thoát môi hắn, trong mắt liền ứa ra nước mắt, sắc mặt tức giận.
"Sở Y Lam, cô bớt tỏ vẻ rụt rè đi!"
"Tổng giám đốc, anh uống quá nhiều rượu rồi phải không?" Khuôn mặt nhỏ của cô bị chọc tức phình lên, sắc mặt đỏ bừng, một đôi mắt sáng chứa nước mắt kích động trào ra nhưng không có rơi xuống, cực kỳ giống chim cút nhỏ chịu ủy khuất, đáng yêu lại đáng thương, nhìn thấy mà đau lòng.
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ====== Truyện Ngôn Tình là kho tàng lưu trữ những di sản, thành tựu vô giá được truyền từ thời kỳ này sang thời kỳ khác, từ thế hệ này qua thế hệ khác.Chúng ta có thể chủ động tiếp cận tiếp nhận thêm nhiều kiến thức hơn nữa thông qua việc đọc Truyện Ngôn Tình . Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Tiêu Hạ gắt gao đè cô lại, nắm cằm nhỏ của cô, thưởng thức bộ dáng cô phẫn hận cùng thịnh nộ, ở trong mắt hắn bộ dạng này của cô chỉ là đang giả bộ mà thôi, "Sở Y Lam, con người dâm đãng phóng túng trên WeChat chạy đi đâu rồi? Hả?"
Cái gì? WeChat? Dâm đãng phóng túng?
"Anh nói cái gì?"
Thực tốt a, quên nhanh như vậy. Tiêu Hạ bức cô đối diện với hắn, một tay vuốt lưng cô, đầu ngón tay lạnh lẽo theo đường cong mà chảy xuống, vói vào váy, bóp lấy cái mông vểnh non mềm nhẵn nhụi, thuận thế áp tới, đem cô áp vào trong lòng ngực mình, thanh sắc sâu kín, "Không phải cô nói ai có thể làm được cô, cô liền cho người đó làm bạn trai sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡