⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Hàn Thanh đã lên giường, đang đọc sách dưới ngọn đèn ngủ, không thấy rõ nội dung của quyển sách, cũng không biết đó là sách gì.
Bây giờ Chu Cẩn chẳng có tâm tư để ý xem anh đang đọc sách gì, cô đang nghĩ: “Mình nên ngủ ở đâu?”
Ngủ chung giường với anh sao? Từ lúc họ gặp mặt cho đến khi kết hôn chỉ vỏn vẹn ba tháng, hai người còn lâu mới có tiến triển nhanh như vậy.
Nếu vội vàng lên giường thì không khéo Giang Hàn Thanh lại nghĩ cô đang mưu đồ sắc đẹp của anh cũng nên.
Ngủ trên sàn?
Đây là một ý tưởng khá tốt.
Chu Cẩn nói: “Em sẽ ngủ dưới đất, vì sáng mai em muốn trở lại Cục sớm, sợ đánh thức anh.”
Giang Hàn Thanh ngước nhìn cô.
Mắt của anh là mắt phượng, đuôi mắt dài và hẹp, mí mắt mỏng, con ngươi đen như mực, ánh mắt sắc bén như dao phẫu thuật, có thể phân tích người ta từ đầu đến chân.
Sinh viên của Giang Hàn Thanh mà bị anh nhìn như này, đoán chừng cậu ta sẽ khóc thét lên mất, nhưng Chu Cẩn có thể nhìn thấy một biểu cảm trong mắt anh: “Anh gặp quỷ à?”
Tuy rằng từ đầu đến cuối Giang Hàn Thanh không nói một lời, nhưng sự áp chế vô hình của anh khiến Chu Cẩn hiểu được là cô không thể ngủ dưới đất – phong độ đàn ông của Giang Hàn Thanh không cho phép, nhưng bản thân anh rõ ràng cũng không có ý xả thân ngủ dưới sàn.
Chu Cẩn trèo lên giường như rùa bò, rồi dựa sát mép giường, kéo một góc nhỏ chăn bông, cẩn thận từng li từng tí nằm xuống.
“Ngày mai mấy giờ?” Giang Hàn Thanh vẫn đang đọc sách, vờ như vô tình hỏi một câu.
Chu Cẩn sửng sốt: “Mấy giờ gì?”
Giang Hàn Thanh nói: “Khi nào em đi làm, anh đưa em đi.”
Chu Cẩn nhanh chóng từ chối, nói: “Không, không cần, em tự ngồi tàu điện ngầm được rồi, nhanh đến nơi lắm.
Anh cứ làm việc của anh là được.”
Giang Hàn Thanh: “Không bận lắm.”
Chu Cẩn: “…”
Một khi Giang Hàn Thanh đã quyết định điều gì thì thật sự rất khó từ chối.
Một lúc sau, Giang Hàn Thanh để sách xuống rồi vươn tay kéo tắt đèn ngủ, khiến toàn bộ căn phòng tối đen.
Rèm cửa chỉ kéo một phần nên có một chút ánh sáng lọt vào, mông lung mờ mịt.
Hai người im lặng, rồi lại im lặng.
Chu Cẩn biết anh chưa ngủ, khẳng định là anh cũng biết cô chưa ngủ, giả vờ thật lúng túng, vì thế Chu Cẩn cố gắng phá vỡ sự ngượng ngùng này: “Vừa rồi anh đọc sách gì thế?”
“«Chúa tể của những chiếc nhẫn».”
“……Ồ.”
Thật sự không nghĩ Giang Hàn Thanh có thể đọc sách này, Chu Cẩn cho rằng anh sẽ đọc một đống sách chuyên môn cao thâm mà ngay cả tên sách cũng làm người khác khó hiểu.
Không ngờ, đó lại là một cuốn tiểu thuyết ma thuật.
Chu Cẩn nhạt nhẽo nói: “Nghe nói … bộ phim rất hay…”
Anh khẽ “Ừ” một tiếng trầm thấp.
Chu Cẩn nói tiếp: “Em nhận được hoa hồng rồi.
Cảm ơn.”
Giang Hàn Thanh thản nhiên đáp: “Sinh viên làm thí nghiệm trồng thử.
Em thích là tốt rồi.”
“À, vậy cảm ơn sinh viên đó.”
Giang Hàn Thanh: “…”
Chu Cẩn nghĩ rằng trò chuyện ngắn gọn như vậy là việc cần thiết của các cặp vợ chồng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ cô có thể yên tâm nói: “Em ngủ đây.”
Giang Hàn Thanh không đáp lại.
Tiếng hít thở lẳng lặng vang lên trong phòng.
Chu Cẩn mệt muốn chết nhưng khi cô thật sự nằm xuống, thì ngược lại một hồi lâu vẫn không ngủ được.

⬅ Trước Tiếp ➡