Chương 15
Hắn vẫn đang đếm, con số ngày càng tăng, đến khi số mười nhảy ra khỏi miệng hắn, cô mới cởi xong chiếc áo sơ mi của Tôn Bách Thần.
Mạn Nghiên tưởng mình sắp phải hứng chịu một hậu quả vô cùng đáng sợ.
Nhưng không…
Phần còn lại, Tôn Bách Thần tự mình cởi ra.
Hắn không hề tức giận với cô, ngược lại, ánh mắt còn trở nên dịu đi.
Chỉ trong chốc lát, cả hai người đã không còn mảnh vãi che thân, ngồi đối diện nhau trên chiếc giường lớn.
Hắn đè Mạn Nghiên xuống giường, nhẹ nhàng chiếm hữu bờ môi mềm kia.
Chiếc lưỡi Tôn Bách Thần quyện sâu vào lưỡi cô, không ngừng múa máy trong khoang miệng nhỏ.
Mạn Nghiên “ưm” nhẹ vài tiếng, càng kích thích dục vọng của Tôn Bách Thần hơn nữa.
“Ngoan.
Không được giận tôi, có biết chưa?”
“Em không giận.”
Miệng cô nói không giận, nhưng thái độ lại vô cùng bài xích.
Tôn Bách Thần không nói gì, hắn cúi sát người vào bờ vai mảnh khảnh kia, tham lam cắn nhẹ vài cái lên chiếc xương quai xanh quyến rũ.
Mạn Nghiên khẽ run rẩy, hai tay bám chặt lấy cổ tay hắn, tùy ý để Tôn Bách Thần đùa bỡn trên cơ thể của mình.
Hắn dạo chơi trên khắp cơ thể cô, dường như không còn chỗ nào mà hắn chưa từng đi qua.
Hắn để lại trên mảng da thịt trắng nõn từng mảng hôn đỏ chót.
Tôn Bách Thần chỉ mới dạo đầu, Mạn Nghiên đã thở hổn hển.
Vậy mới biết cô thật sự nhạy cảm, chỉ cần vài ba cái chạm đã khiến cô co rúm lại như con mèo hen bị sũng nước.
============================================================
“Thầy… Mạn Nghiên khó chịu quá.”
Tôn Bách Thần cười gian tà, nhẹ nhàng tách đôi chân còn đang co quắp của cô, dùng ngón tay trỏ tiến vào nơi tư mật, đùa giỡn.
Mạn Nghiên quằn người lên uốn éo vì ngứa ngáy, bộ dạng rên rỉ không thôi.
Tôn Bách Thần thích nhất cái vẻ thành thật trên giường của Mạn Nghiên.
Dù hai người đã quan hệ không biết bao nhiêu lần, hắn vẫn không chán ghét cô.
Đối với hắn, chỗ thân dưới của Mạn Nghiên rất đẹp, rất chặt, khiến hắn mê mẫn đắm chìm.
Nhưng hôm nay Tôn Bách Thần lại muốn cô chủ động.
“Muốn sao? Muốn thì tự mình tìm đến.”
Mạn Nghiên hiểu điều hắn đang ám chỉ, nhưng cô luôn nằm dưới, tận hưởng cảm giác hoan ái mà hắn mang lại, đến mức quen rồi.
Hắn đột nhiên muốn cô chủ động, cô không kịp thích ứng.
“Không, thầy cứ như mọi khi đi.”
Tôn Bách Thần thế mà lại nghe theo lời cô, chủ động đem vật nam tính đã thẳng tắp tiến sâu vào trong cái động nhỏ, nhịp nhàng tiến vào, rút ra.
“Ưm... ư... ưm…”
“Thầy nhanh hơn nữa…”
Tôn Bách Thần khoái chí, tốc độ thân dưới theo đó thêm mãnh liệt, hối hấp.
Cả hai người đều thở hổn hển, từng tế bào trong cơ thể tê dại, sung sướng đến tận mây xanh.
“Mạn Nghiên, gọi tôi.”
“Thầy... ưm... ư... “
“Gọi tên tôi.”
“Bách... Thần... “ Cô run rẩy kêu tên hắn.
Hắn cực kỳ hài lòng, nhưng tốc độ bên dưới lại giảm lại, rồi dừng hẳn.
Hắn vẫn chưa phóng ra, còn để vật căng cứng kia trong người Mạn Nghiên, thật làm cô phát điên lên vì khó chịụ
“Thầy, mau động…”
“Tôi bảo rồi, em thích thì tự mình làm.”
Hắn xoay người cô lại, để mình nằm xuống dưới giường.
Mạn Nghiên ở phía trên, trở nên bị động, lúng ta lúng túng.
“Mau nhún đi.” Hắn ra lệnh.
“Không... ưm...”
Cô khó chịu, hắn mặc kệ.
Dù thân dưới của hắn cũng đang điên cuồng gào thét, nhưng hắn cố nhịn, phân tán suy nghĩ lên bờ ngực đầy đà kia, bóp mạnh.