Chương 17
Mạn Nghiên kéo chăn đắp lên người, rồi quay người sang một bên, khẽ khàng nói
“Chúng ta mau ngủ thôi.”
Tôn Bách Thần ừ nhẹ một tiếng.
Hắn vùi mặt vào tấm lưng mát rượi của Mạn Nghiên, từ từ chìm sâu vào giấc ngủ.
Cô vẫn thức, chỉ là giả bộ nằm yên.
Mạn Nghiên không hiểu sao lại khóc, nhưng cô không muốn hắn biết, chỉ đành gồng người lên ngăn không cho mình run rẩy hay phát ra bất kỳ tiếng nấc nào.
Cô rất mâu thuẫn, cũng rất chán ghét bản thân mình.
Rõ ràng mới sáng nay cô còn vui vẻ vì sắp thoát được hắn, bây giờ lại vì những lời nói kia mà đau lòng.
Hình như Mạn Nghiên lỡ yêu hắn rồi... Đối diện với thứ tình yêu xuất phát từ lợi ích này, cô phải làm sao đây?
============================================================
Sáng hôm sau tỉnh dậy, hai mắt của Mạn Nghiên sưng húp lên vì khóc nhiềụ
Cô nhân lúc Tôn Bách Thần không để ý đã lấy đá chườm lên, nhưng đến cuối cùng vẫn không thoát khỏi con mắt tinh tường của hắn.
“Tối hôm qua em khóc?”
Chối không được, nhận cũng không xong.
Cô đành chơi trò lấp lửng
“Còn không phải vì thầy thô bạo quá sao?”
“Không phải.
Rõ ràng sau khi đi ngủ, em còn khóc thêm.”
“Ưm, vì đaụ”
Cô xoay người, né tránh cái ánh nhìn soi mói từ hắn.
Tôn Bách Thần bỗng tựa đầu vào vai cô, dịu giọng nói
“Đau đến vậy sao? Tôi xin lỗi.”
Mạn Nghiên khẽ thở dài.
Hắn tại sao lại xin lỗi cô chứ? Rõ ràng là không có tình cảm, tại sao cứ phải đối xử tốt với cô? Tôn Bách Thần cứ như khoảng thời gian ban đầu, đem Mạn Nghiên lên giường thỏa mãn, còn những chuyện khác mặc kệ, thì cô đâu cần suy nghĩ nhiều như vậy.
“Còn mệt không? Nếu mệt thì nghỉ một hôm đi.”
“Em không mệt.
Thôi, em đến trường đây.”
Tôn Bách Thần nhìn vào đồng hồ trên tay, thấy vẫn còn sớm.
Hắn kêu cô ở lại ăn sáng.
“Em hẹn với Yến Kỳ ăn ở trường rồi.
Nếu không đến sẽ rất ngại.” Cô bịa đại một lý do.
Hắn thẩn người ra một lúc, rồi đáp
“Cũng được.”
Mạn Nghiên định ngồi xe buýt đến trường, nhưng Tôn Bách Thần bắt cô phải đi taxi.
Cô đành cắn răng, lấy tiền trong khoản phí sinh hoạt của mình, bắt taxi đến trường.
Mạn Nghiên đã hứa với lòng sẽ không đụng đến tấm thẻ tín dụng mà Tôn Bách Thần đưa.
Hai người có giao dịch ở trên giường đôi bên cùng có lợi.
Cô không hắn thua thiệt, càng không muốn phải mang cái danh đào mỏ.
“Mạn Nghiên, tớ ở đây.”
Quả nhiên Nhã Yến Kỳ đã đi học lại.
Cô ấy vẫy tay gọi cô, Mạn Nghiên chạy nhanh lại, nắm tay cô ấy đi về phía canteen.
“Tớ chưa ăn sáng.” Nhã Yến Kỳ nói.
“Tớ cũng vậy.” Mạn Nghiên cười cười.
Họ gọi hai phần miến gà nóng hổi.
Nhã Yến Kỳ quan sát thấy sắc mặt của Mạn Nghiên không được tốt, đặc biệt là hai hốc mắt đỏ hoe và quầng mắt nổi hằn lên.
Cô ấy bèn hỏi
“Mạn Nghiên, hôm qua cậu thức cả đêm để chăm sóc bác gái ư?”
“A, không có, chỉ là ngủ hơi muộn thôi.” Cô hơi chột dạ.
Mạn Nghiên cắm đầu vào ăn, tránh để cho Nhã Yến Kỳ phát hiện thêm điểm bất thường.
Nhã Yến Kỳ đưa mắt nhìn quanh, thấy không có ai, cô ấy mới dám nói
“Mạn Nghiên, tớ sợ một lát nữa vào lớp sẽ gặp lại Chu Diễn.”
Mạn Nghiên dừng ăn, ngước đầu nhìn cô bạn cùng phòng của mình, an ủi
“Không sao đâụ
Mấy ngày nay tớ không thấy hắn đi học.
Đoán chừng Chu Diễn sợ quá rồi bỏ học luôn cũng nên.”