Chương 26
Lão Bách chỉ bị choáng nên mới ngất đi, không đầy nửa tiếng sau đã tỉnh lại.
Lão ta kể vì thấy Mạn Nghiên rời khỏi phòng thi quá lâu nên mới đi tìm.
Cuối cùng bị người ta đánh ngất xỉu ở nhà vệ sinh, không biết trời đất gì.
Tôn Bách Thần cũng lên tiếng, làm rõ tình hình.
Hắn nói trước khi Mạn Nghiên vào trong nhà vệ sinh đã bị một tên lạ mặt hành hung.
Sau đó cô kịp trốn vào trong toilet, khóa trái cửa.
Đến lúc nghe thấy một loạt âm thanh náo loạn mới mở cửa đi ra bên ngoài, lại nhìn thấy thầy Bách nằm bất động trên sàn nên mới trở nên kinh hãi tột độ.
Cô không mất ý thức, chỉ sợ quá nên mới lịm đi một lát, sớm đã tỉnh lại từ rất lâụ
Tôn Bách Thần còn nói mình đã xảy ra xô xát với tên biến thái kia, nhưng hắn ta bịt kín mặt, nên hắn không tài nào biết được danh tính.
Tôn Bách Thần bình thản bịa ra một câu chuyện ly kỳ, khiến mọi người tin sái cổ.
“Trường chúng ta có biến thái sao? Đáng sợ thật.
May mà cô nữ sinh kia không gặp vấn đề gì nghiêm trọng.” Một nữ giảng viên lên tiếng.
Mạn Nghiên nằm trên giường bệnh, khóc đến kiệt quệ.
Trước đó Tôn Bách Thần đã giúp cô bôi chút thuốc khử trùng lên vết thương và rửa sạch thân dưới.
Cô không tình nguyện nhưng cũng không có sức cự tuyệt, cứ nằm yên mặc hắn đụng chạm trên thân thể.
Trên cằm Mạn Nghiên dán vài miếng băng keo cá nhân, để che đi mấy dấu răng của Tôn Bách Thần hằn sâu trên da thịt.
Để không bị phát hiện, cô lấy lý do tên biến thái đã dùng gậy quất vào mặt mình.
"Khóc đủ chưa? Không sợ người khác nhìn thấy sẽ nghĩ em bị tên biến thái kia cưỡng bức hả?"
Đồng Mạn Nghiên trừng mắt lên nhìn hắn, đôi mắt cô đỏ ngầu, đầy oán hận.
Rõ ràng cô thật sự bị cưỡng bức mà Hơn nữa tên biến thái kia lại chính là hắn.
============================================================
“Thả ra.”
Tôn Bách Thần một tay cầm ô che, một tay vác Đồng Mạn Nghiên trên vai, mang ra ngoài xe.
Cô vùng vẫy đấm vào vai hắn, nhưng với sức lực nhẹ đến mức giết con kiến còn không chết thì chẳng có hề hấn gì với hắn.
“Để dành sức đi.”
“Tôn Bách Thần, thầy mang em đi đâu?”
“Về nhà tôi.”
“Không về.” Giọng cô run run.
“Muốn ở lại? Muốn người khác nhìn ra em bị tôi hôn đến rách miệng sao?”
Hắn tăng tốc độ, nhanh chóng ra đến xe.
Tôn Bách Thần một tay ôm Mạn Nghiên trên đùi, một tay điêu luyện điều khiển vô lăng.
“Lái xe kiểu này rất nguy hiểm.
Tôn Bách Thần, em còn muốn sống.”
“Muốn sống thì ngồi im đi.
Còn nữa, bước qua cánh cổng kia em còn gọi tôi là thầy, đừng trách tôi quăng em xuống đường.”
Cô mặc kệ hắn, nhắm chặt mắt muốn ngủ.
Xe của Tôn Bách Thần băng băng trên đường, chẳng mấy chốc về đến căn biệt thự lớn.
Tôn Bách Thần ôm cô vào trong nhà, tiến thẳng lên phòng ngủ.
Hắn đặt cô xuống giường, động tác từ tốn lột đồ trên người Mạn Nghiên.
Cô rụt người lại, tránh xa hắn.
“Thầy… à không… anh định làm gì?”
“Đi tắm.”
Không chỉ quần áo trên người cô, mà cả Tôn Bách Thần cũng cởi hết ra.
Hắn xả nước ấm vào bồn tắm, rồi bế cô chui tọt vào.
Mạn Nghiên không chịu phối hợp.
Cô đập nước văng tung tóe ra sàn nhà, còn hung dữ tạt nước lên mặt hắn.
“Quậy đủ chưa? Có tin tôi đè em ra đây làm luôn không?”
Cô thôi không nghịch nước nữa, nhưng vẫn không chịu để Tôn Bách Thần tắm cho mình.