⬅ Trước Tiếp ➡

Hắn bế cô ngồi lên đùi, đưa lại chiếc muỗng cho cô.
Tôn Bách Thần không có ý định tha cho cô, hắn luồn tay vào trong áo, ngang nhiên xoa nắn đôi gò bồng mềm mịn của Mạn Nghiên.
“Thầy…sao em có thể ăn được chứ ”
“Nếu em dám không ăn, tôi sẽ ăn em.”
Mạn Nghiên miễn cưỡng xúc từng muỗng cơm, dù cho cả người đang rộn lên theo từng động tác tay của Tôn Bách Thần, cô cũng không dám ca thán nửa lời.
“Tốt.
Ăn xong ngồi một lúc, rồi vào trong giường nghỉ ngơi đi.
Buổi chiều nay không cần lên lớp.”
“Vậy chiều nay không có kiểm tra ư?” Cô xoay mặt ra đằng sau nhìn hắn, miệng còn đang nhai dở miếng cơm.
“Bây giờ đổi ý muốn làm kiểm tra sao?”
“Không, không có.
Em nghe lời thầy, ở đây nghỉ ngơi.”
============================================================
Buổi tối trở về ký túc xá, Mạn Nghiên lười biếng nấu cơm nên ăn tạm một cốc mỳ nóng.
Cô nhìn đồng hồ đã hơn sáu giờ, nhưng vẫn chưa thấy Nhã Yến Kỳ trở về.
“Đi đâu thế nhỉ?”
Vừa dứt lời, Nhã Yến Kỳ đã trở về phòng.
Cô vui vẻ chạy đến chỗ của Mạn Nghiên, rủ rê
“Buổi tối nay đi chơi đi, dù sao ngày mai cũng chỉ học hai tiết của Lão Tôn.”
“Vậy cũng được.”
Nhã Yến Kỳ nhận được câu trả lời, vui vẻ đi vào bên trong phòng tắm.
Mạn Nghiên sực nhớ ra chuyện quan trọng, bèn hỏi lớn
“Yến Kỳ, buổi chiều nay thầy Tôn có cho làm kiểm tra không?”
Cô ấy ở trong phòng tắm nói vọng ra
“Không có.
Lão ta đổi sang tuần sau rồi, đúng là con người dị hợm, thất thường.”
Mạn Nghiên nghe xong liền nhoẽn miệng cười, cô giả bộ bất ngờ nói
“Ôi, may thật đấy.
Buổi chiều tớ mệt quá nên không lên lớp.”
Cô hí hoáy lấy điện thoại nhắn tin cho Tôn Bách Thần để nói một câu cảm ơn.
Nào ngờ vừa nhận được tin nhắn, hắn ngay lập tức gọi cho Mạn Nghiên, hỏi
“Tối nay có rảnh không?”
“A, tối nay em có hẹn đi chơi với Yến Kỳ rồi.”
“Đi đâu?”
“Cậu ấy chưa nói ạ.
Một lát nữa em sẽ hỏi, sau đó sẽ nhắn cho thầy.”
“Tốt.
Vậy chín giờ gặp nhau một chút ở quán cà phê gần kí túc xá, được chứ?”
“Vâng ạ.”
Cô nhẹ nhàng tắt máy.
Lúc này Nhã Yến Kỳ đã tắm xong, trên người mặc một chiếc váy hai dây, khoét sâu cổ đầy quyến rũ.
“Cậu vừa nói chuyện với ai thế?”
“À, dì tớ gọi hỏi thăm tình hình thôi.” Cô nói dối.
Yến Kỳ gật gù cho qua.
Cô lôi bộ đồ nghề trang điểm ra, tân trang lại khuôn mặt hốc hách vì thiếu ngủ.
Trong thời gian đó, Nhã Yến Kỳ bảo Mạn Nghiên đi thay đồ.
“Yến Kỳ, chúng ta đi đâu thế?”
“Đến quán bar chơi, cậu thấy thế nào?”
“Tớ không đi đâụ”
Cô vội từ chối.
Nếu để Tôn Bách Thần biết được cô dám đến những nơi như thế, hắn chắc chắn sẽ rất giận.
“Đã thay đồ rồi thì đi cho vui.
Cậu cũng nên đến đó một lần cho biết.”
Mạn Nghiên nghĩ ngợi một hồi, cảm thấy không tiện từ chối.
Dù sao hai người ở chung phòng, nếu xảy ra bất đồng cũng không hay.
“Vậy được, nhưng chỉ chơi đến chín giờ thôi nhé.”
“Cậu đùa tớ à? Sao về sớm thế.”
Mạn Nghiên nhún nhẹ vai, không muốn tranh luận thêm về giờ giấc nữa.
Nhã Yến Kỳ gật đầu, xem như thỏa hiệp với quyết định của cô.
Quán bar cách ký túc xá khoảng tám trăm mét, Nhã Yến Kỳ lái xe chở Mạn Nghiên đến đó.
Cô tranh thủ lúc đợi Yến Kỳ lấy xe, nhắn tin cho Tôn Bách Thần, nhưng lại nói dối hắn chỉ đi uống nước ở quán vỉa hè với đám bạn.


⬅ Trước Tiếp ➡