⬅ Trước Tiếp ➡

Cô cắn nhẹ môi dưới, mặt mày biểu tình sự phiền toái.
Sao Mạn Nghiên có thể ngu ngốc đến mức quên mang quần áo vào trong phòng tắm chứ? Cô rón rén bước ra ngoài, lấy chiếc váy màu xanh nhạt đang treo sẵn trên giá treo đồ.
“Thay ở đây luôn đi.”
“Không cần.
Em mang vào trong thay là được rồi.”
“Còn bốn mươi giây.” Hắn nhẹ nhàng nhắc nhở.
Mạn Nghiên liếc trộm Tôn Bách Thần một cái.
Cô hậm hực tuột cái khăn tắm ra đất rồi thay đồ trước mặt hắn.
Tôn Bách Thần vẫn nghiễm nhiên ăn sáng, hắn từ tốn nói một câu
“Một lát nữa sẽ có bài kiểm tra.”
Đồng Mạn Nghiên giật bắn mình.
Không phải đã nói sẽ để đến tuần sau sao? Cô liền đi đến bên Tôn Bách Thần, nắm lấy tay hắn cầu xin
“Thầy đã nói là tuần sau mà?”
“Tôi cho làm kiểm tra hôm nào là quyền của tôi.
Muốn ý kiến?”
“Em không dám.”
Cô rụt người lại, buồn bã.
Tôn Bách Thần đẩy phần ăn sáng còn lại trước đến trước mặt Mạn Nghiên, ra lệnh
“Phải ăn hết.
Ăn nhanh tôi đưa em đến trường.”
Đợi khi hắn đi chuẩn bị đồ đạc, cô mới sực nhớ ra Nhã Yến Kỳ.
Mạn Nghiên lấy điện thoại ra gọi cho cô ấy, nhưng đầu dây bên kia truyền về một tiếng tút dài.
Không có ai nghe máy
Cô thở dài một hơi, tay cầm chiếc bánh sandwich lên ăn.
Hôm qua cô may mắn được Tôn Bách Thần cứu, còn không rõ tình hình của Yến Kỳ thế nào.
Mạn Nghiên sợ tối qua đã có chuyện kinh khủng xảy ra với cô ấy, bây giờ liên lạc không được, càng thêm bất an trong lòng.
============================================================
Giảng đường trong tiết của Tôn Bách Thần luôn đông đúc, vì ít có sinh viên nào dám vắng mặt trong giờ hắn đứng lớp.
Nếu có, ắt phải nằm liệt giường hoặc nhà có chuyện gì quan trọng lắm mới dám xin nghỉ.
Hôm nay chỉ thiếu mất hai sinh viên, một người là Chu Diễn, người còn lại chính là Nhã Yến Kỳ.
Chu Diễn bị Tôn Bách Thần đánh cho thừa sống thiếu chết, nếu hắn có thể lết lên đây thì quả thật sức mạnh vượt hẳn người thường.
Tôn Bách Thần đứng trên bục giảng.
Ánh mắt hắn quét sơ một lượt, rồi dừng lại ở vị trí của Đồng Mạn Nghiên.
“Dọn bàn chuẩn bị làm bài kiểm tra.”
Tiếng hắn trầm trầm qua chiếc micro cài áo, nhưng lại làm cho đám sinh viên ngồi ở bên dưới rét run người.
Mạn Nghiên đã sớm biết trước nên điềm tĩnh cất hết sách vở, cô ngồi thừ ra chờ hắn chiếu đề kiểm tra lên bảng.
“Bốn câu làm hết tiết.
Hôm nay ai vắng mặt xem như nhận điểm F môn của tôi trong kỳ này.”
Đám sinh viên sợ xanh mặt, người nào người nấy đều cắm đầu cắm cổ để làm bài.
Mạn Nghiên vừa cắn bút vừa gãi đầu vẫn không nghĩ ra được gì.
Hết cách, cô đành điền đại vài con số vô nghĩa, rồi vẽ thêm vài hình trái tim bên cạnh cho đẹp mắt.
Mạn Nghiên không phải loại đầu óc ngu si không biết gì, nhưng đụng đến môn Xác Suất Thống Kê, cô lại chẳng khác gì con ngốc.
Mà không chỉ cô, mấy sinh viên khác hầu như cũng gặp trường hợp tương tự.
Đằng nào cũng rớt, thôi thì xếp bút lại ngủ một giấc cho khỏe thân.
Nghĩ là làm, Mạn Nghiên úp ngược bài kiểm tra xuống, đầu gục xuống bàn ngủ thêm một giấc.
“Thu bài.”
Tiếng Tôn Bách Thần vang lên cũng vừa lúc chuông reo báo hiệu hết tiết học.
Mạn Nghiên bị tiếng chuông làm cho tỉnh giấc.
Cô lồm cồm ngồi dậy, dụi hai mắt cho tỉnh ngủ.
Lúc thu bài cô, Tôn Bách Thần lườm cô một cái sắc lẻm.


⬅ Trước Tiếp ➡