Ngày đó, sau khi Tô Tương biết chồng cũ ngɵạı tình, đã thế còn ngɵạı tình với một người phụ nữ quá quắt như vậy, chưa kịp nói gì đã ngất tại chỗ, hơn nữa sau khi tỉnh dậy thì tinh thần sụp đổ, vọt lên sân thượng suýt thì nhảy từ trên đó xuống.
Mà bây giờ, Dung Nhan chỉ dùng vài ba câu đã vứt bỏ được cuộc hôn nhân 5 năm, Tô Tương khâm phục sự phóng khoáng và dứt khoát của cô.
Nhưng Tô Tương không biết, đấy là vì trái tim đã hoàn toàn bị tổn thương, không còn ôm bất kì mong đợi gì với mối hôn nhân này, không còn ôm bất kì nhớ nhung gì với người đàn ông ấy, nên mới có thể nghĩ thoáng như vậy.
Tô Tương vừa dứt lời, di động của Dung Nhan lại vang lên, chữ nhấp nháy trên màn hình vẫn là cái tên của Mục Viễn Hàng.
Dung Nhan thẳng tay ấn cúp máy, thuận tiện tắt nguồn, sau đấy đứng dậy nói với Tô Tương còn đang ngồi đó
"Em mượn nhà vệ sinh tắm một cái, tiện cho em mượn thêm bộ quần áo để mặc."
Sau đó liền đứng dậy rời đi.
Tô Tương nhìn thoáng qua màn hình điện thoại tắt nguồn tối om, cô ấy càng thêm hiểu được sự quyết tâm ly hôn của Dung Nhan, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ đứng dậy vào phòng ngủ tìm bộ quần áo cho cô mặc.
Ly hôn thì ly hôn thôi, sống với nhau mà khổ cực áp lực như thế, việc gì phải tiếp tục duy trì chứ, trên đời này nhiều người ly hôn xong vẫn sống rất tốt kia mà.
Dung Nhan với Mục Viễn Hàng mới chỉ kết hôn 5 năm, cô và chồng cũ Tôn Đào đã yêu nhau 10 năm mà nói ngừng liền ngừng, huống chi là 5 năm.
Dung Nhan tắm rửa, đổi sang bộ đồ ngủ ở nhà mà Tô Tương cho mượn, cảm giác toàn thân thư thái hơn nhiều, tinh thần cũng thêm phần minh mẫn.
Tô Tương còn cầm một bộ quần áo mới tinh đưa cho cô
"Đây là bộ chị mới mua mấy hôm trước, em cầm mặc tạm đi, đừng chê giá rẻ là được."
Dung Nhan nhận lấy, khẽ cười
"Sao lại ghét bỏ được chứ, em bây giờ đâu còn gì trong tay."
Thư Hương Môn Đệ là khu nhà nơi gia đình Mục Viễn Hàng và Dung Nhan sinh sống. Lúc này, trong phòng trẻ con vang lên tiếng khóc kinh thiên động địa.
“Con muốn mẹ, con muốn mẹ...”
Mục Viễn Hàng quần áo xộc xệch, mặt mày sa sầm, đứng bên chiếc giường nhỏ màu hồng phấn, cầm điện thoại gọi cho Dung Nhan hết lần này tới lần khác, nhưng lần nào cũng chỉ nhận được tiếng tắt máy lạnh lùng.
Áo quần anh xộc xệch là vì, sau khi đưa con gái trở về từ tiệc tối, ôm cô bé đã ngủ say về phòng xong, anh mới bước vào phòng tắm, đang tắm dở thì nghe thấy tiếng con gào khóc, đành phải xoa vội vài cái, mặc đại quần áo vào người rồi chạy ra ngoài.
Sau đó là một trận quấy khóc đòi mẹ khiến anh luống cuống chân tay.
Anh chưa bao giờ tự chăm sóc con gái, từ khi chào đời, tất cả mọi chuyện của con đều do một tay Dung Nhan lo liệu, còn anh thì đêm nào cũng có tiệc tùng xã giao tới tối khuya mới về, lúc đó thì con gái đã ngủ, hôm nào tan tầm về sớm thì cũng đi thẳng vào vòng làm việc, hoặc bận đi công tác không có mặt ở nhà.
Thời gian dành cho gia đình rất ít ỏi, hoàn toàn không có kinh nghiệm chăm sóc con cái, cho nên mới luống cuống chân tay đến vậy.