Bà Phó cẩn thận giặt sạch chiếc cặp, nhưng vẫn còn một lớp vết bẩn mờ, rồi đưa nó cho Phó Viễn sử dụng.
Cậu bé Phó Viễn cứ đeo chiếc cặp màu hồng ấy đi học mỗi ngày, và vì thế bị các bạn trong lớp chế nhạo trong suốt một thời gian dài.
Cho đến khi bà Phó qua đời, Phó Viễn biến mất khỏi khu tập thể…
Ninh Hạ ngây người ra.
Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Cô đã xuyên không đến một thế giới song song, hay là đã được tái sinh?
Bà ngoại Ninh thấy cô đờ đẫn mãi không phản ứng, liền xoa đầu Ninh Hạ “Bé con, Tiểu Viễn đã tặng cháu viên kẹo mà cậu ấy thích nhất đấy.”
Lúc này Ninh Hạ mới như tỉnh khỏi cơn mơ, nhận lấy viên kẹo từ tay cậu, rầu rĩ nói “Cảm ơn cậụ”
Phó Viễn vui vẻ, nở một nụ cười ngọt ngào với cô.
Phó Viễn lớn lên rất đẹp trai, lông mày rậm, hàm răng trắng, và đôi mắt như chứa cả dải ngân hà, không hề giống một cậu bé mắc bệnh chút nào.
Bà ngoại Ninh nhìn hai đứa trẻ hòa thuận với nhau, rất vui vẻ, rồi lại lặp lại câu hỏi vừa nãy “Tiểu Viễn có muốn đi học cùng Hạ Hạ không? Để bà đưa hai đứa đến trường nhé?”
Lần này, Phó Viễn cuối cùng cũng gật đầụ
Hai bà lão trông thấy cậu bé gật đầu liền thở phào nhẹ nhõm.
Bà Phó nói với bà Ninh “Lần này lại làm phiền bà quá. Tôi thật sự sốt ruột... Nếu không có bà giúp, tôi cũng không biết phải làm sao cho tốt…”
Câu cuối cùng của bà Phó nghẹn ngào, mắt đỏ hoe.
Bà Ninh vỗ vai bà an ủi “Tôi hiểu mà, tôi hiểụ Thật là vất vả cho bà rồi.”
“Tiểu Viễn cứ để tôi lo. Bà đi làm nhanh đi.”
Bà Phó không nói thêm gì nữa, đạp xe ba bánh chở hàng ra ngoài, đã hơi muộn so với giờ hẹn của bà với chủ siêu thị.
Bà Ninh một tay nắm tay Ninh Hạ, tay kia chìa ra với Phó Viễn “Đi nào, bà ngoại đưa hai đứa đi.”
Phó Viễn nhìn tay của bà Ninh, rồi đi đến bên kia, nắm lấy tay Ninh Hạ.
Quả nhiên, tình cảnh trước mắt giống y hệt những gì từng xảy ra.
Ninh Hạ ngỡ ngàng nhìn cậu bé Phó Viễn, lần này không giống như trước, cô không lập tức hất tay cậu ra. Cô để yên cho cậu nắm tay mình, cùng nhau đi đến trường.
Khi hai đứa trẻ đến cổng trường, đã có rất nhiều phụ huynh đứng chờ bên ngoài.
Các phụ huynh canh giữ ở cổng, không ai được phép vào trong.
Bà Ninh dặn dò Ninh Hạ “Bé con, con phải chăm sóc Tiểu Viễn, tan học thì dắt cậu ấy về nhà ngay. Đừng chạy lung tung trên đường nhé.”
Ninh Hạ bĩu môi “Dạ biết rồi bà.”
Lúc này cô đã có thể chắc chắn mình đã tái sinh
Mọi thứ trên đường đi, từng câu nói của mọi người đều giống hệt ký ức. Ngay cả việc cô suýt vấp phải một viên đá cũng không khác chút nào
Ninh Hạ không hiểu vì sao mọi chuyện lại xảy ra như thế. Cô chỉ biết mình phải tiếp tục sống theo quỹ đạo cũ.
Ninh Hạ và Phó Viễn được phân vào cùng một lớp, lớp 1A của trường tiểu học thực nghiệm thành phố B.
Theo ký ức, cô dẫn Phó Viễn đến lớp.