"Như thế nào là đùa cơ, tôi đang xác nhận mà, làm thêm một lần nữa là biết rồi. Hơn nữa trước đó không phải em nói không muốn làm ở phòng học mà, cho nên tôi mới quan tâm chọn nhà vệ sinh đấy, em xem chỗ này tốt bao nhiêu, chỉ có hai người chúng ta."
Ánh mắt của Giang Phỉ chần chừ trên người cô, con mắt tràn đầy dục vọng còn chưa tan, nhìn dáng vẻ giống như đang thưởng thức cơ thể trần truồng của cô, đánh giá tư thế nào mới tốt.
Hàn Chiêu Chiêu gấp tới mức sắp khóc, cuối cùng lúc anh lại lần nữa ôm chặt cô muốn tiếp tục thì miệng mới thốt ra: "Là tôi là tôi, người tối ngày hôm đó là tôi, đừng xác nhận nữa, anh buông tha cho tôi đi mà."
Âm thanh mềm mại mang theo sự nghẹn ngào, trong hốc mắt đều có nước mắt đang rưng rưng, không biết là bị dọa hay là tới từ sự kích thích ban nãy.
Giang Phỉ mềm lòng. Nhưng đồng thời một cảm xúc điên cuồng cũng kêu gào, anh rất muốn đặt thiếu nữ dưới thân mà cắm vào.
Thân dưới trướng tới càng ngày càng khó chịu.
"Tối hôm đó là tối hôm nào, em là ai?" Giang Phỉ từng bước ép sát.
Hàn Chiêu Chiêu cảm thấy vừa thẹn vừa khó xử: "Tối thứ sáu tuần trước ở Hoàng bar, người mà anh kéo vào là tôi."
"Ồ? Tôi tiến vào em làm cái gì?"
Mặt Hàn Chiêu Chiêu đỏ tới mức sắp chảy máu: "Anh.."
Giang Phỉ cực kỳ thích dáng vẻ này của cô nhưng lại không cam lòng dồn ép căng quá dùng giọng điệu dụ dỗ nhẹ nhàng nói vào tai cô: "Ngoan, nói xem tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì với tôi để tôi xác nhận xem." Truyện đã được dịch và đăng hết bộ tại truyensacfull.com chấm co.
Hàn Chiêu Chiêu giống như bị ép tới nóng nảy, cực kỳ tức giận, mạnh mẽ trừng mắt với Giang Phỉ: "Đêm đó anh ngủ với tôi! Người anh ngủ cùng là tôi! Anh xác nhận xem đúng chưa, có thể thả tôi ra chưa!"
Giang Phỉ thấp giọng cười khẽ: "Vậy cũng không được đều tại tối đó em dâm đãng quá khiến tôi ngày nhớ đêm mơ. Em trai nhỏ của tôi cũng chưa từng hầu hạ người khác, em thắp lửa bây giờ nó chỉ nhận em thôi, em phải chịu trách nhiệm. Bây giờ nó trướng rất khó chịu, em phải chịu trách nhiệm."
Hàn Chiêu Chiêu không nghĩ tới hắn lại nói như thế, đang định phản bác thì đối phương đã nhanh tay lẹ mắt kéo tay của cô xuống dưới chạm vào một khối nóng rực kia.
Hai má Hàn Chiêu Chiêu nóng bừng.
Giang Phỉ đưa lưỡi ra liếm vào vành tai cô: "Hôm nay dùng tay trước, ngoan, làm đi."
Hàn Chiêu Chiêu đụng tới thứ nóng rực của anh, sợ tới mức rụt cả tay lại, Giang Phỉ giữ chặt tay cô không cho cô rút lại, đồng thời tay kia tháo lỏng chun quần đồng phục, sau đó cầm tay cô trực tiếp bao phủ lên.
Anh nhìn cô gái trong lòng, ý vị sâu xa cười: "Từ trước tới giờ tôi chưa từng nghĩ quần đồng phục lại có lúc tiện lợi thế này đấy."
Giang Phỉ cầm tay của Hàn Chiêu Chiêu bao phủ lấy thứ to lớn của anh, vừa bắt đầu vẫn dùng giọng điệu dụ dỗ: "Ngoan, sờ đi."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở