Ứng Hạo lại lột một quả quýt, thong thả ung dung mà ăn, cửa hội học sinh mở ra, chỉ chốc lát sau liền tiến vào không ít người, Đường Tuyển đem túi bữa sáng ném, cầm lấy khăn giấy chà lau ngón tay, đột nhiên nghĩ tới cái gì, anh ta nói “Đúng rồi, Chu Ngạn, câu đi xử lý sự tình mèo con có khả năng sẽ gặp được cô ấy, nghe nói cô ấy là fans số một của mèo con, thích cùng chúng nó nói chuyện phiếm.”
Chu Ngạn cười nói “Trùng hợp như vậy.”
Ứng Hạo cũng ở chà lau đầu ngón tay.
Ứng Hạo, em sau này muốn dưỡng mèo nuôi chó
Anh thấp giọng hỏi Đường Tuyển, “Nữ sinh kia tên là gì?”
Đường Tuyển nhún vai “Mình nói mình không biết, các cậu tin không?”
Ứng Hạo ngẩng đầu, nửa ngày, hung hăng mà ném khăn giấy trên mặt Đường Tuyển, “Cút đi.”
Kể xong “Chuyện xưa”, Mạnh Thiển Thiển lại có chút mơ mơ màng màng mà ngủ, lại lần nữa tỉnh, trong ký túc xá chỉ còn lại có Thường Tuệ Tuệ ngồi ở bàn học bên kia nghịch quần ngủ bảo bối cảu cô ấy. Thường Tuệ Tuệ nhìn thấy cô tỉnh, nói “A, Diệp Lam mua bữa sáng cho chúng ta, cậu ngủ bù ngủ đến rất trễ.”
Mạnh Thiển Thiển nhìn qua di động xem một cái.
10 giờ rưỡi.
Cô gãi đầu, từ cầu thang xuống dưới, nói “Ngủ nướng khó dậy.”
Thân mình giống như nặng thêm một vòng, cô sờ soạng rửa mặt, chân còn có chút đau, nhưng cô chịu đựng, rửa mặt xong đi ra, Diệp Lam mua bánh bao nhỏ để ở trên bàn, đã nguội, cô ngồi xuống liền dùng bình giữ ấm làm ấm. Cô nhìn Thường Tuệ Tuệ quần ngủ trong tay.
“Cậu muốn đem dây quần làm chặt một chút hay không?”
“Không cần, mình thích quần ngủ này bộ dáng hiện tại, từ chật đến rộng đều là dấu vết nó làm bạn mình.”
Mạnh Thiển Thiển “.... Tốt đi.”
Cô cười đứng lên, thu thập bánh bao nhỏ không ăn xong, nói “Mình đi mang cho chó mèo.”
Thường Tuệ Tuệ “Đi thôi đi thôi.”
Thay trên người áo ngủ, Mạnh Thiển Thiển mặc một cái màu trắng váy, cột thấp đuôi ngựa, mang theo bánh bao nhỏ đi hướng Cửa Tây, thời điểm này trời có hơi nắng, cô tận lực hướng dưới tàng cây đi qua. Đồng dạng, thời điểm này, những con mèo lười biếng mà ghé vào bên bồn hoa, đuôi mèo nhẹ nhàng vẫy qua lại.
Mạnh Thiển Thiển đi qua, ngồi ở bên cạnh một con mèo quất, theo lông nó, ánh mặt trời nhỏ vụn chiếu xuống tới, dừng ở trên mặt. Cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân, cô giơ tay che ánh mặt trời chiếu qua. Một nam sinh dáng người cao gầy trong tay cầm theo một chuỗi chìa khóa đi tới, đi vào cách cô không xa dừng lại bước chân.
Bốn mắt nhìn nhaụ
Mạnh Thiển Thiển nheo mắt hạnh.
“Em....”
Chu Ngạn nhìn đến này nữ sinh, hình dung của Đường Tuyển lập tức sống động lên, anh lịch sự văn nhã cười, “Chào học muội, em ở chỗ này cho chúng nó ăn sao?”
Mạnh Thiển Thiển “Chào đàn anh, đúng vậy, em vừa đến, anh cũng tới cho chúng nó ăn sao?”
“Anh không phải,” Chu Ngạn đi lên trước, đong đưa chìa khóa trong tay, nói “Anh ở trong hội học sinh, chuẩn bị cho mèo con một cái nhà, nhà này liền định ở đối diện kia gian phòng học trống, em hiện tại có rảnh không? Cùng nhau hỗ trợ bố trí một chút?”