Với ánh mặt trời, Ứng Hạo thấy rõ mặt nữ sinh ngồi xổm trên mặt đất, anh ngây người.
Bốn mắt nhìn nhau vài giây saụ
Mạnh Thiển Thiển vuốt ve lông mèo , đứng dậy, không có chào hỏi, cũng không có gọi hắn. Chỉ là bình tĩnh mà từ bên người anh đi qua, làn váy màu trắng ở giữa không trung lay động, rơi xuống.
Ứng Hạo, em về sau muốn dưỡng mèo nuôi chó
Anh về sau làm bác sĩ, như vậy chó mèo chúng ta liền không cần tìm khác bác sĩ xem bệnh đi
Vậy còn em?
Em phụ trách làm vợ anh xinh đẹp như hoa a.
Tác giả có lời muốn nói Như cũ trong sạch.
Này chương tiếp tục 100 cái bao lì xì, ngày mai thấy.
“Ứng Hạo?” Lâm Phiêu túm cánh tay anh một chút. Ứng Hạo mới đột nhiên hoàn hồn, anh hướng trong phòng đi vào, rút ra cánh tay cắm ở túi quần khom lưng đem chén mèo trắng đá ngã để lại, không kiên nhẫn mà đuổi đi con mèo trắng kia, lại kéo chén của mèo trắng, lấy thức ăn hướng vào chén mèo trắng.
Xôn xao thanh âm cũng làm Lâm Phiêu hoàn hồn, cô ta nhấp môi đi qua, tựa như nghiên cứu mà nhìn cao lớn bạn trai, “Tiểu học muội kia có cái gì vấn đề sao?”
Ngón tay khớp xương rõ ràng từng chút mà vuốt theo lông mèo trắng, Ứng Hạo không có biểu tình gì, ngữ khí đạm mạc, “Chỉ là nhớ tới lời nói Đường Tuyển.”
“Nói cái gì?” Lâm Phiêu nhìn chằm chằm vào anh, hỏi lại.
“Cậu ta nói năm nay tân sinh viên có cái lớn nữ sinh lên giống thỏ con cũng rất thích chó mèo, thường xuyên cùng chó mèo nói chuyện, hôm nay vừa thấy, quả nhiên danh xứng với thực.” Ứng Hạo vỗ vỗ tay, đứng thẳng thân mình, dắt lấy Lâm Phiêu tay, ánh mắt lười nhác.
Lâm Phiêu bị anh dắt, trong lòng hoài nghi cũng ít rất nhiều, cô nhớ tới Đường Tuyển tính cách, cười nói “Xác thật hình tượng, anh ấy sẽ không thích vị học muội này đi?”
Ứng Hạo hầu kết hoạt động, đôi mắt nhìn đồ chơi màu hồng nhạt hình con thỏ trên ngăn tủ.
Anh nói “Ai biết.”
Hai người rời phòng đi, Lâm Phiêu nắm lấy cánh tay anh, nói “Kỳ thật em cùng anh nói kia thật đáng yêu nữ sinh chính là cô ấy, ở tại chúng em bên cạnh ký túc xá, em ngẫu nhiên thấy cô ấy, cô ấy đều ở đó thu thập đồ vật, các cô ấy ký túc xá đặc biệt sạch sẽ, em nghĩ khẳng định là công lao của cô ấy.”
Ứng Hạo nghe, không trả lời.
Lâm Phiêu liếc anh một cái, thấy anh không chút để ý mà nhìn di động.
Nghĩ thầm may mắn nam sinh không thể đi ký túc xá nữ sinh, cô ta không muốn anh nhìn thấy ký túc xá của cô ta. Hai người đi rồi trong chốc lát, Lâm Phiêu có bạn cùng phòng kêu cô ta, Ứng Hạo cùng cô ta tách ra, chân dài bước, trở về ký túc xá, đẩy cửa ra, trong ký túc xá không có ai, anh nhíu mày, từ trong ngăn kéo cầm một điếu thuốc đi hướng ra ban công, cúi đầu bậc lửa, sương khói lượn lờ.
Anh click mở tuyệt địa cầu sinh trò chơi.
Chu Ngạn đang online.
YING Tổ đội không?
Chu Ngạn Được, tôi đang mang theo học muội, đợi chút.
Học muội.
Ứng Hạo nhìn thấy.
Tay kẹp thuốc gõ chữa trả lời Chu Ngạn Được.
Từ phòng cho mèo đi ra, Mạnh Thiển Thiển đầu cũng chưa quay lại, mặt trời rất lớn, chiếu đến cô có chút hỏng, cô đi đế chỗ bồn hoa ngồi xuống, ngửa đầu nhìn ngọn cây.