Mười phút, vậy không phải những lời vừa rồi cô nói với Duy An, anh ta đều nghe thấy hết sao?
Chuyện nghe lén này...hàm lượng kỹ thuật quá cao, vậy mà cô lại không hề phát hiện một chút nào.
"Xinh đẹp? Rất xinh đẹp?"
Thấu thiếu gia chậm rãi nói, nhướngg lông mày nhìn cô từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại trên ngực cô, lạnh nhạt hỏi: “Cảnh sát Nhan, thân là cảnh sát nhân dân, sao cô có thể tùy tiện nói dối vu oan cho người khác như thếđược?"
Cái gì vậy…?
Chuyện này không liên quan đến chuyện làm cảnh sát.
Đồng chí, anh có thể đả kích nhân phẩm của tôi, nhưng đừng làm liên lụy đến nghề nghiệp thần thánh của tôi chứ...
Một câu nói này cũng hoàn toàn khiến cho áy náy đối với năm mươi vạn của cô cũng bay đi luôn.
Cô yên lặng nửa ngày, cẩn thận hỏi: “Cái đó... xe của anh...”
"Đã đưa về nơi sản xuất để sửa chữa lại, chỉ cần tốn khoảng mười vạn." Nam Cung Thấu trả lời: “Ba ngày sau sẽ trở lại bình thường.”
Mười vạn... quả nhiên là mười vạn.
Tiểu Ngư suy sụp tinh thần, cúi đầu thấp hơn: “Còn có... chuyện tây trang..."
"Đưa đi giặt, đề phòng tiết lộ cơ mật, khi đưa ra thị trường phải sửa lại bản thiết kế, đã nói lại với nhà thiết kế, lấy điều kiện bồi thường là ba trăm vạn, tạm thời sửa lại."
Tiểu Ngư im lặng.
Giọng của Nam Cung Thấu hời hợt, không hề có ý trách cứ, anh thấy Tiểu Ngư vẫn luôn cúi đầu, đôi mắt chợt lóe lên, không tiếp tục nói nữa, khóe môi khẽ cười, đứng lên, bước thẳng ra ngoài.
Nhan Tiểu Ngư vẫn cúi đầu không dám ngẩng lên.
Hai mươi lăm vạn, mười vạn, năm mươi vạn, ba trăm vạn, ba trăm năm mươi vạn...
Bây giờ trong đầu cô chẳng khác gì đống bột nhão, tất cả đều là con số, xoắn xuýt trong chốc lát cũng chỉ biến thành hai chữ, trăm vạn, trăm vạn, trăm vạn.
Bởi vì cô mà vô duyên vô cớ khiến cho nhà Nam Cung của người ta mất đi mấy trăm vạn.
Hơn nữa, vị thiếu gia Nam Cung Thấu này lại còn không đòi bồi thường chút nào, cũng không nửa lời trách cứ, chỉ hỏi gì đáp nấy, rồi mang theo gương mặt lạnh lùng rời đi.
Nhan tiểu thư luôn luôn là người chính nghĩa, liền không chịu được sự dằn vặt như thế này.
Huống hồ, nếu như để người trong thôn của ông nội Nhan biết cô làm ra loại chuyện này, nhất định sẽ tức giận quét cô ra khỏi hàng ngũ tổ chứcHồng quân yêu nhân dân, yêu chủ tịch mất.
Bởi vì ông nội đã từng nói…
Không lấy của dân chúng dù chỉ là một cây kim sợi chỉ, không lấy của dân chúng dù là một thước lương thực, đây mới là Hồng quân, có được lòng người mới là sức mạnh lớn lao nhất.
Nhan Tiểu thư bắt đầu rầu rĩ không thôi...
Uy hiếp không cần quá ác Ăn cơm, quy củ, hoàn hảo.
Lòng của Tiểu Ngư nặng nề nhưng cũng không biểu hiện lên mặt, khi Giang Phàm gắp thức ăn cho cô thì vẫn khách khí nói cảm ơn, nói anh Giang là người tốt.
Mặc dù lúc quay đầu lại thì không giải thích được tại sao lại thờ ơ, lạnh nhạt và không vui.
Nhan Duy An vẫn cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng lại nhướng lông mày muốn nhìn kỹ Nam Cung Thấu, còn cẩn thận đẩy đẩy mắt kính lên, dùng lực quan sát trăm vạn vôn bắn lên người Tiểu Ngư, nhìn Nhan tiểu thư toàn thân lo sợ bất an, sợ mình lộ ra biểu hiện gì không phù hợp sẽ bị em gái hiểu lầm.
Bữa cơm ăn được một nửa thì Thấu thiếu gia nhận được một cuộc điện thoại, nói vài ba câu rồi đi trước.
Kết thúc bữa ăn, bác Giang đã hơi say, ông dặn dò Giang Phàm đưa mấy vị lãnh đạo về, Giang Phàm cũng không tiện từ chối đành bất đắc dĩ nói xin lỗi với Tiểu Ngư, bảo cô chờ một chút, sau đó lên cùng một xe với bác tài xế, đưa mấy vị lãnh đạo về.
Tiểu Ngư không muốn làm phiền người khác, cũng không ở lại nhà họ Giang lâu, rất hiểu chuyện nói tạm biệt với Giang phu nhân, không đợi Giang phàm trở về đã đi về trước, ra khỏi Nhà họ Giang liền gọi taxi chở Duy An về trường còn mình chạy đến trạm xe buýt đợi xe.
Biệt thự của nhà Giang Phàm ở vùng ngoại thành, không có nhiều chuyến xe bus, cho nên vào lúc này, đã qua hơn hai mươi phút mà vẫn không có động tĩnh gì.
Ngay lúc đang cuống lên, Tiểu Ngư nhìn thấy ở xa xa có chiếc xe thể thao chạy đến.
Tốc độ rất nhanh, gần như nháy mắt đã dừng trước mặt cô.
Tiểu Ngư đã nhìn thấy chiếc xe này trong tạp chí, Lamborghini Hermes, giá mấy tỷ, phiên bản số lượng có hạn.
Nghĩa là người được lái chiếc xe này, nếu không phải doanh nhân cao cấp thì cũng là người có tài sản đủ để đập chết nửa số người trên Trái đất.
Bây giờ Nhan Tiểu Ngư cứ thấy xe cao cấp là sợ, nhấc chân muốn lui về sau, sợ tâm lý ghét cái giàu tồn tại trong lòng lại bắt đầu khiến cô gây ra chuyện không có lý trí.
"Lên xe."
Cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra sườn mặt của người đàn ông quen thuộc.
Nhan Tiểu Ngư kinh ngạc: “Không phải anh... đã đi rồi sao?"
"Lên xe." Lười giải thích với cô, Thấu thiếu gia ra lệnh: “Trong vòng mười giây, nếu không..."
Lời nói uy hiếp không cần quá ác, có đôi khi chỉ nói nửa câu nhưng đã có uy lực cực mạnh, đây là chiêu thường dùng của Nam Cung đại thiếu gia.
Đáng thương cho Tiểu Ngư Nhi, lập tức lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai lập tức leo lên xe, sau đó ngoan ngoãn ngồi thành một cục đợi lệnh.