“Đồng chí, muốn báo án trước tiên cần phải đến đại sảnh điền vào đơn đăng ký.” Cô giải thích: “Chỗ của tôi không phụ trách việc này, còn chuyện liên quan đến chiếc áo tây trang kia…”
Nhan Tiểu Ngư nói được nửa câu lại nghẹn ở trong cổ, đồng thời đôi mắt nhỏ trònxoe cũng trừng lớn.
Bởi vì, cô nhìn thấy vị phi nhân loại này, chính là lợi dụng thân thế mình cao hơn nhìn chằm chằm xuống áo sơ mi cổ rộng của cô, ánh mắt rõ ràng là… vô lễ nhìn ngọn núi nhỏ của cô…
Cô nhấc tay che ngực lại thì bị thiếu gia phi nhân loại bắt được.
Anh cầm lấy tay cô, nhìn chằm chằm ngực cô, vẻ mặt rất chăm chú.
Nhan Tiểu Ngư tức giận, vì sao cúc áo sơ mi thứ ba bên trong của cô không có cài, là do hôm nay cô sợ nóng không có cài sao?
Vì thế, cô giơ chân lên công kích thân thể cao lớn của Thấu thiếu gia đang áp đảo phía trên mình, kết quả có thể biết được luôn, chính là bị Thấu thiếu gia dùng hai chiêu đơn giản kiềm chế lại, kẻ xấu nhân tiện tố cáo trước: “Cảnh sát, có thể vô cớ đánh người sao?”
Vô cớ?
Nhan Tiểu Ngư nói: “Hành vi của anh là một loại tội phạm dân sự được đặc trưng bởi sự vi phạm quyền nhân phẩm của người khác, hay thường được gọi là quấy rối tình dục. Căn cứ theo Điều 237 của Luật hình sự, tôi có thể kiện anh ra tòa. Và nhận được bồi thường hợp lý ... "
“Chứng cớ đâu?” Môi mỏng của Nam Cung Thấu khẽ mở: “Tôi tin rằng tối hôm qua cũng có không ít người nhìn thấy cô, trái lại ở chỗ của tôi có không ít người làm chứng việc ai đó lấy trộm tây trang của tôi.”
Quả nhiên, quả nhiên bộ tây trang kia là cái đầu sỏ gây nên…
“Khụ!” Cô ho nhẹ: “Đồng chí, anh nhớ nhầm rồi, tây trang kia là anh đưa cho tôi, không cấu thành hai chữ trộm, tôi không có động cơ để trộm.”
“Áo tây trang có giá trị hai mươi lăm vạn, liên quan đến bí mật của công ty, đối với bất cứ người nào mà nói, thì đều có động cơ hấp dẫn trí mạng.” Giọng nói của Nam Cung Thấu trở nên trầm và lạnh lẽo: “Phần lớn Camera ở Ngu Nhạc Thành tối hôm qua đều đã bị hủy, đáng tiếc chứng cứ để lại chỉ còn lúc mà cô tiến vào phòng bao.”
Nhan Tiểu Ngư tạm dừng lại, bình tĩnh nói: “Đã có chứng cứ, anh lại không báo án, chọn đến nơi đây tìm tôi, như thế thì chính là…”
Cô trừng mắt nhìn anh, nhớ tới rất nhiều tình tiết máu chó trong tiểu thuyết ngôn tình và mấy bộphim truyền hìnhvề tổng giám đốc, bèn nói: “Anh sẽ không… muốn tôi bán thânđền nợ, làm người tình bí mật chờ người mang bom đến… Để ý tôi rồi hả?”
Thấu thiếu gia nhíu mày: “Cô có vốn liếng gì để được tôi coi trọng sao?”
Mắt Nhan Tiểu Ngư mở to tròn xoe, không nghĩ lời nói của phi nhân loại thật đúng là ác độc!
“Trả lại chiếc áo đó…” Nam Cung Thấu buông lỏng cô ra, dường như không có ý làm khó: “Việc này xóa bỏ.”
Nhan Tiểu Ngư nhớ tới tối hôm qua ăn sườn heo tiên sinh vô cùng vui sướng, thật cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Vậy nếu như không còn nguyên vẹn trăm phần trăm như tối hôm qua thì thế nào…”
“Nhan tiểu thư, cô thích chết kiểu nào?” Thấu thiếu gia nói xong, môi mỏng gợi lên, nở nụ cười: “Tôi có thể để cho cô tùy ý chọn lựa.”
Đây là lần thứ hai anh nở nụ cười trước mặt Nhan tiểu thư, nụ cười xinh đẹp, mê người.
Nhưng Nhan Tiểu Ngư chỉ cảm thấy làm người ta sợ hãi.
Cô nuốt một ngụm nước bọt, nhắc nhở anh: “Đồng chí, giết người là phạm pháp, anh sẽ phải ngồi tù.”
“Vậy phải xem tôi hủy có sạch sẽ hay không”, Thấu thiếu gia nhắc nhở: “Cáimà pháp luật xã hội coi trọng, chính là chứng cớ.”
Nhan Tiểu Ngư ngốc…
Lúc này, thế giới quan, nhân sinh quan của cô, người yêu tổ quốc, yêu dân, yêu thế giới, yêu hòa bình tốt đẹp, yêu pháp luật xã hội, đã sụp đổ trong nháy mắt rồi…
Sói đội lốt cừu
Chuyện tiếp theo, Nhan Tiểu Ngư cảm thấy như đang nằm mơ.
Phần tử xã hội đen phi nhân loại được chính cục trưởng mời đến tiếp đãi tại phòng họp, lại được các đồng nghiệp sùng bái chào đón, và được vô số ánh mắt tình yêu của nữ quan cảnh sát gửi vào…
Bởi vì một câu của Thấu thiếu gia nói ‘sĩ quan cảnh sát Nhan thật nhiệt tình’ mà Nhan Tiểu Ngưđổi được mệnh lệnh phải chiêu đãi của cục trưởng, cùng vào phòng họp, cả ngày đi theo hành trình du lịch và tiệctùng ở thành phố D…
Đi một ngày, Nhan Tiểu Ngư có thể hiểuđại khái rằng, bởi vì gần đây thành phố D đang mạnh mẽ kêu gọi các nhà đầu tư, màđúng lúc này Thấu thiếu gia lại cũng có ý, muốn bỏ vốn đầu tư một lượng lớn các hạng mục ở thành phố D, cũng bởi vìlúc xảy ra sự cố Thấu thiếu gia cũng có mặt, nên đã tự mình ra lệnh phong tỏa tin tức vụ nổi tối hôm qua, bảo vệ an ninh xã hội, đề phòng dư luận hỗn loạn.
Cho nên hôm nay, cục trưởng tiếp đãi không nói, thị trưởng còn đích thân tới gặp, vui vẻ trò chuyện với Thấu thiếu gia trọn vẹn hai giờ.
Bây giờ Tiểu Ngư mới biết, hóa ra người này còn có một chức danh khác, là thành viên trong hội đồng quản trị tập đoàn hàng đầu thế giới của gia tộc Nam Cung, người đứng đầu đương nhiệm - tổng giám đốc tiên sinh.
Cả đời cô chưa từng gặp nhân vật nổi tiếng như vậy, cho nên cũng có bị dọa một chút.
Cái này đúng là thời thế thay đổi, làm cảnh sát thì mỗi ngày bị công kích, làm xã hội đen lại người gặp người thích.
Thành phố D ngày thường luôn luôn lạnh lẽo buồn tẻ, hôm nay lại bị vây quanh bởi tầng tầng lớp lớp phóng viên truyền thông, chỉ cần nơi nào có Nam Cung Thấu xuất hiện, là chỗ đó bị ‘Đài Truyền Hình XX ’‘Kênh XX’‘Nhật báo XX ’‘Trang web tin nhanh XX ’… dùng tốc độ thiên thạch rớt xuống vây lại, xe cộ đỗ lại chật như nêm cối.
Lại thêm rất nhiều người chen chúc vây xem nữa, đồng chí cảnh sát Nhan Tiểu Ngư chỉ khơi thông đám người mà bàn chân cũng nổi thành bọng nước luôn rồi.
Thật đúng là nghiệp chướng…
Một ngày này qua đi, cô đã gần như mệt lả.
Đến tối, Nhan Tiểu Ngư về cục thu dọn đồ đạc, xách túi chuẩn bị đi xe điện tan làm.
Mới vừa vặn chìa khóa chuẩn bị ngồi lên xe, lại nghe một tiếng kít vang lên bên tai, một chiếc xe thể thao cao quý xa hoa màu đen số lượng có hạn toàn cầu dừng ở bên cạnh cô.
Cửa kính xe hạ xuống, cô thấy được một bên mặtcủa người đàn ông hoàn mỹ chỉ tồn tại trong anime và trong tưởng tưởng.
“Nhan tiểu thư,” anh liếc nhìn đồng hồ nổi tiếng trên cổ tay, không hề quay đầu: “Cho cô 20 phút.”
Nhan Tiểu Ngư biết anh đang nói chuyện bộ tây trang, nhớ tới buổi sáng mình đã tranh thủ thời gian mang đi giặt, bây giờ chắc cũng đã xong rồi, liền lên xe, nói: “Được, đủ thời gian, bây giờ tôi đi lấy tây trang đến đây cho Thấu thiếu gia anh…”