⬅ Trước Tiếp ➡
 
Tống Tĩnh Uyển không hiểu.
 
Ánh mặt trời rơi vào đáy mắt của Tống Yểu Yểu, một ánh sáng lấp lánh sáng chói rực rỡ. Cô cười nhẹ nhàng đi hai bước tới chỗ Tống Tĩnh Uyển, người ở bên ngoài xem ra, dường như hai chị em đã hòa thuận.
 
Chỉ có Tống Tĩnh Uyển cảm nhận được vào lúc Tống Yểu Yểu đang đến gần kia, một sự uy hiếp, sống lưng lạnh cả người.
 
Cô ta nghe được giọng nói êm dịu mềm mại của Tống Yểu Yểu, lẩm bẩm trầm thấp ở bên tai cô ta: "Ây! Bị chị đoán trúng, em chính là quỷ đó, tới đoạt mạng quỷ của chị—— "
 
Con người Tống Tĩnh Uyển co rút thắt chặt, chợt ngẩng đầu lên, chạm vào tầm mắt của Tống Yểu Yểu đụng nhau.
 
Cô có biểu cảm vô hại trên gương mặt của mình, nụ cười trên mặt càng sâu bao nhiêu, thì đáy mắt lạnh lùng bấy nhiêu.
 
"Cho nên chị chị nói xem, em có cần giết người diệt khẩu hay không? Hả?"
 
Cô nâng âm cuối lên, ý mang theo mấy phần dịu dàng lưu luyến khó mà giải thích được.
 
NHưng nói đến Tống Tĩnh Uyển nổi cả da gà, cô ta chợt đẩy Tống Yểu Yểu ra, sắc mặt xanh mét, "Tống Yểu Yểu, em đúng là điên rồi!"
 
Như quỷ thần hư vô lúc ẩn lúc hiện, Tống Tĩnh Uyển càng muốn tin sau khi Tống Yểu Yểu biết tất cả nên bị đả kích, dẫn đến tính tình thay đổi lớn.
 
"Ha ha ha. . ."
 
Tống Yểu Yểu lảo đảo thụt lùi mấy bước, dựa vào trên xe, nhìn Tống Tĩnh Uyển tiếng cười trong trẻo.
 
Tiếng cười là vui vẻ phát ra từ nội tâm, cô lắc đầu một cái, thưởng thức Tống Tĩnh Uyển khó mà chịu đựng, dáng vẻ dường như không thể đeo được mặt nạ lương thiện. Cô nhếch môi, giọng mềm mại nói: "Chị, chị nhanh đi tìm Hoắc Ninh Hi đi, coi chừng anh ta thật tốt, đừng để cho anh lại tới quấy rầy em, nhé?"
 
Cô chớp chớp đôi mắt sáng ngời trong veo, một dáng vẻ nhã nhặn thương lượng với cô ta.
 
Chỉ có Tống Tĩnh Uyển đứng ở trước mặt cô, mới có thể biết được sau khi tính tình của Tống Yểu Yểu thay đổi lớn có bao nhiêu đáng sợ bao nhiêu quỷ dị, cả người cô cũng điên mất rồi đi, cho nên cả người mới toát sự sự âm u từ trong xương khiến người khác ớn lạnh!
 
"Tống, Yểu, Yểu ——" Tống Tĩnh Uyển nói mỗi một chữ, tay nắm chặt hai quả đấm, "Em thật sự muốn đối nghịch với chị sao?"
 
Trong mắt của cô ta, đột nhiên bùng cháy toát lên sát ý mãnh liệt.
 
Tống Yểu Yểu giống như không nhìn thấy tự đắc, cô vô tội nói: "Em không phải đang đối nghịch với chị, không phải là đang tác thành cho chị sao? Chị thích Hoắc Ninh Hi, vậy thì cầm đi đi." Cô mở bàn tay nhỏ bé ra nhún vai, "Nhưng, em nhường cho chị, cũng chỉ là một Hoắc Ninh Hi thôi. Nếu chị muốn thứ khác, phải tự tay mình tới lấy, còn chị có thể lấy đi hay không —— "
 
Tống Yểu Yểu dừng lại, ngọt ngào cười một tiếng, "Phải xem bản lĩnh của chị rồi ~~ "
Mới rời đi em lại nhớ anh rồi
 
Tống Tĩnh Uyển đưa lưng về phía mọi người, vẻ mặt u ám.
 
Tống Yểu Yểu đưa tay mở cửa xe, chợt nhớ tới, lại nói thêm một câu, "Nhưng em phải nhắc nhở chị một câu, cái khác chị muốn tranh muốn cướp em cũng tiếp cùng chị, riêng một mình anh trai, " Cô lắc lắc ngón trỏ, trong lời nói giống như là đang ẩn giấu đuôi nhỏ nhanh nhẹn, "Đừng nói đến cướp, chỉ là có người dám liếc mắt nhìn nhiều hơn một chút, em cũng sẽ ghen tỵ muốn giết chết cô ta rồi! Cho nên, chị chị hiểu ý của em không?"
 
"Ha. . ."
 
Nghe thấy lời của Tống Yểu Yểu, Tống Tĩnh Uyển bỗng nhiên cười.
 
Trong mắt của cô ta thoáng hiện lên sự dữ tợn, giọng đùa cợt, "Tống Yểu Yểu em thật đúng là suy nghĩ hảo huyền, em biết người của nhà họ Hoắc là dạng người gì mà, Hoắc Vân Khuyết lại là người thế nào? Lại dám luôn miệng nói anh ấy thành vật của riêng em, em thật sự cho rằng em muốn vào nhà họ Hoắc thì có thể vào sao? Nếu không phải gặp vận may, em xem bác trai có thể để ý đến em sao?"
 
Tống Yểu Yểu thật sự cảm thấy rất buồn cười, cô tò mò hỏi ngược lại, "Có thể coi như là em gặp vận may, người ta cũng không phải không để ý đến chị sao?"
 
Cho nên chị ở chỗ này ra vẻ phách lối đắc ý với tôi cái gì? Thật sự nếu so với, Tống Tĩnh Uyển chị vẫn không bằng Tống Yểu Yểu đâu!
 
⬅ Trước Tiếp ➡