Chương 3
Nịnh nở nụ cười tươi nói "Con không thèm để ý." Nhưng lại không còn tâm tình nghe những lời dì nói nữa.
Giờ ăn trưa không biết có phải vì sự kiện trong phòng bếp lúc nãy không mà Thi Nịnh cảm thấy hơi xấu hổ, cẩn thận nhìn trộm biểu cảm anh lúc này.
Sau đó bị bắt quả tang.
"Nhìn cái gì?" Thi Nịnh giật mình, sau đó cười khan, có chút phát ngốc "Không có gì ạ." Thi Tần cau mày, chỉ trong chớp mắt thôi, nhưng Thi Nịnh thấy được.
Anh đang ghét bỏ cô à, hay sao vậy?
Thi Nịnh bĩu môi không nhìn anh nữa.
Một đôi đũa xuất hiện trước mắt cô, gắp một miếng sườn.
Thi Nịnh hơi hoảng sợ.
Món này là do cô làm, sợ không ngon nên chỉ để trước mặt mình, cách Thi Tần rất xa.
Cô quan sát thấy mỗi khi ăn cơm, anh chỉ gắp mấy món gần anh mà thôi, chưa bao giờ thấy anh phải duỗi tay gắp thức ăn trước mặt người khác, hôm nay sao lại không như vậy nữa?
Là do mình quan sát quá ít, số liệu không đủ chứng minh à?
Tầm mắt Thi Nịnh nhìn theo chuyển động của miếng sườn kia, cô vẫn rất chờ mong phản ứng của Thi Tần, dù sao cũng là món ăn do mình làm ra, cũng muốn biết đánh giá của anh sau khi ăn thử.
Nhưng cô nghĩ nhiều rồi, Thi Tần không có chút phản ứng nào, sắc mặt bình thường đến nỗi không biết là ăn thấy ngon hay dở.
Lại nói, nhiều ngày quan sát anh, cô còn chưa thấy cảm xúc vui buồn ái ố của anh, lúc ăn cơm chỉ có một biểu cảm, làm người ta đoán không được anh thích hay không thích cái gì.
Đột nhiên cô cảm thấy có chút đồng tình với người anh họ này, có phải anh đang sống quá nhàm chán rồi không?
Đang lúc Thi Nịnh đang suy nghĩ thì bỗng nhiên người đối diện lên tiếng "Nhạt." "Hả?" Thi Nịnh hoàn hồn, ý thức được anh đang nói về món sườn.
Cũng coi như là lần đầu tiên, nhưng lúc cô nhìn anh, anh vẫn lạnh lùng như vậy.
Thi Nịnh gắp một miếng cho mình, đưa vào miệng nhai.
Cô có cho đường và giấm, cảm thấy độ chua ngọt vừa phải, nhạt chỗ nào chứ?
Vậy lần tới cho nhiều đường hơn đi.
Trưa hôm sau Thi Nịnh lại làm thử món sườn xào chua ngọt, cô đun nóng dầu rồi cho sườn vào, vô ý bị dầu bắn trúng, mu bàn tay lập tức sưng đỏ.
Thi Nịnh không để ý nhưng dì lại rất lo lắng, vội lôi kéo cô đi rửa dưới nước lạnh, không ngừng lải nhải.
Thi Tần vừa trở về đã nghe được tiếng động từ trong bếp, lúc tới gần vừa lúc nghe được dì đang ngăn Thi Nịnh không để cô làm nữa.
Tất nhiên là Thi Nịnh không đồng ý, không phải là chuyện gì lớn, chẳng lẽ về sau không bao giờ vào bếp nữa à?
Dì không thuyết phục được cô, lúc Thi Nịnh rửa tay xong quay người lại thì bất ngờ đụng phải Thi Tần đang đứng ngoài bếp.
Cô ngạc nhiên, không biết nên phản ứng thế nào, đơ người hai giây mới gọi một tiếng "Anh." Thi Tần không đáp lại, đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Cứ im im không nói gì như vậy làm người ta không biết anh đang nghĩ gì, khí thế mạnh mẽ làm người ta bất giác căng thẳng.
Không biết có phải do ánh mắt của anh quá sắc bén không mà mu bàn tay cô càng nóng hơn.
Dì cũng ngạc nhiên, cứ như vậy người xối nước người rửa mà bỏ bê nồi sườn, thế nào cũng đã mất đi hương vị ngon nhất.
Thi Nịnh nghĩ chắc là lát nữa nên làm nồi khác.
Nhưng trước cô