⬅ Trước Tiếp ➡

tới cổng trường, dừng lại ở ngoài phố cách cổng trường khoảng một trăm mét, còn lại cô sẽ tự đi bộ.
Chỗ này chính là vị trí mà cô thường xuống xe.
Thi Tần không còn ở đây nữa.
Thi Nịnh xuống xe, nói hẹn gặp lại với tài xế rồi đi về phía cổng trường.
Liếc mắt một cái cô đã nhìn thấy Thi Tần, anh đã tới rất gần cổng trường rồi.
Cơ thể cao gầy, ngoại hình xuất chúng, khí thế không giống người thường, xen lẫn trong một đám học sinh như là hạc giữa bầy gà.
Thi Nịnh dời mắt đi, chăm chú nhìn con đường trước mắt.
Thi Tần tháo tai nghe xuống, dây tai nghe màu đen quấn quanh ngón tay, hơi cúi đầu nhìn ngón trỏ bên tay phải tới xuất thần.
Lúc cô nhắm mắt lại, vừa ngoan ngoãn vừa xinh đẹp, anh duỗi tay khẽ chạm lên chóp mũi cô, cảm giác non mềm truyền từ tay tới đầu quả tim.
Tốt đẹp như trong tưởng tượng của anh vậy.
Thành tích cấp hai của Thi Nịnh không tồi, nếu không có việc ngoài ý muốn thì cũng có thể thi đậu vào một trường cấp ba thật tốt.
Nhưng cứ như vậy mà nhảy lên học cấp 3, học sau người khác một kỳ, còn là người mới nên khó mà theo kịp.
Gia sư mà bác gái tìm cho cô đã tới nhà, là sinh viên, gia sư nữ.
Sau khi Thi Nịnh ăn tối thì vào phòng học với gia sư, chị ấy bắt đầu phụ đạo chương trình học cho cô.
Sau khi kết thúc bác gái hỏi cô cảm thấy như thế nào, Thi Nịnh nói ổn, bác gái cũng chấp nhận cô gia sư này, cười ha hả nói "Tối mai học toán lý hóa, bác không có ở nhà, con tự mình xem xét nhé, nếu không hợp thì nói bác, bác đổi cho con." Thi Nịnh ngạc nhiên "Không phải một người ạ?" Bác gái nói "Không phải, cô gái vừa rồi học khoa văn, dạy con sử địa, khoa học tự nhiên phải tìm một nam sinh viên, hai người này học chung trường đại học, đều là sinh viên giỏi, điểm thi đại học rất cao." "Dạ." Thi Nịnh trả lời, "Cảm ơn bác gái." "Cảm ơn gì chứ, đều là người một nha." Thi Nịnh cười theo, mí mắt rũ xuống.
Người một nhà, phải.
Bác gái cười hiền từ, nhưng dù sao cũng chỉ là bác gái.
Lúc Thi Nịnh chuẩn bị lên lầu, dì bưng khay có hai ly sữa bò từ trong bếp ra, bác gái gọi Thi Nịnh lại, đặt khay sữa vào tay cô nói "Uống sữa bò trước khi ngủ sẽ giúp ngủ ngon, anh họ của con cũng uống." Thi Nịnh hiểu ý của bà, trả lời "Dạ." Bác gái lại cười nói "Anh họ của con có thói quen uống sữa trực tiếp từ tủ lạnh, nhưng sữa lạnh sao tốt bằng sữa nóng được, nhưng thằng nhóc đó lại không chịu nghe lời, chỉ thích uống lạnh, con giúp khuyên nhủ nó nhé." Thi Nịnh biết lúc chín giờ mỗi tối Thi Tần đều sẽ xuống lầu lấy sữa từ trong tủ lạnh, nhưng không ngờ anh lại kỳ thị sữa nóng như vậy.
Nhưng anh đã khăng khăng không thích uống nóng, bác gái có khuyên cũng vô ích, cô khuyên nữa thì được gì chứ?
Chỉ sợ đưa vào còn chọc anh giận.
Nghĩ là như vậy.
Thi Nịnh do dự nói "Để con thử xem." Thi Nịnh uống ly của mình trước, rồi cầm ly của Thi Tần lên lầụ Cô lễ phép gõ cửa rồi đứng yên chờ đợi.
Lúc Thi Tần mở cửa nhìn thấy cô thì hơi bất ngờ, chính Thi Nịnh cũng thấy vậy.
"Em tới đưa sữa cho anh." Thi Tần vô cảm nhìn cô, có một loại áp bách vô hình nào đó.
Cô có thể cảm nhận được ánh


⬅ Trước Tiếp ➡