Chương 8
hì, đôi mắt híp lại.
Thi Nịnh cảm thấy thái độ của bác gái có chút kỳ quái, nhưng không nghĩ nhiều, cất khay vào trong bếp rồi lên lầụ Lúc đi qua chỗ ngoặt lầu hai, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng bác gái và dì giúp việc nói chuyện.
"A Tần thực sự thích người em gái này." Thi Nịnh nghe được một câu như vậy.
Không biết tại sao bác gái lại thấy Thi Tần thích cô, vì sao cô không thấy vậy nhỉ?
Bỗng nhớ tới cảnh tượng trong phòng anh lúc nãy, mặt TY đỏ bừng, bước nhanh hơn về phòng mình.
Trên môi dính sữa bò, thế mà cô lại có dáng vẻ đó trước mặt anh Ngày hôm nay cũng vậy, Thi Tần không đi trước để tham gia lớp tự học, mà cùng ăn sáng với Thi Nịnh, lại ngồi chung một xe.
Nhưng hôm nay cô không ngủ, vị trí xuống xe lúc đầu chỉ có cô, còn tài xế chở anh thẳng tới cổng trường.
Hôm nay anh mặc áo thun màu đen, dây tai nghe cùng màu với quần áo, kéo dài tới tai, biểu cảm có chút lười biếng mệt mỏi.
Thi Nịnh nhìn từ xa, cảm thấy tâm tình của anh hôm nay không tệ.
Buổi tối, gia sư nam tới, người này mộc mạc thành thật, đeo kính đen, đằng sau thấu kính là đôi mắt sáng và thông minh, có cảm giác anh rất nỗ lực không ngừng vươn lên, không thể nói là mọt sách, là vươn lên trong nghịch cảnh thì đúng hơn.
Thi Nịnh khá có cảm tình với gia sư này, nói năng trật tự, suy nghĩ rõ ràng.
Thi Nịnh nhớ rõ hôm nay bác gái không có ở nhà nên tự mình đưa gia sư xuống lầu, định mời anh uống trà ăn trái cây giống hôm qua, lại ngoài dự đoán thấy Thi Tần đang ngồi trên sô pha.
Hôm nay anh không bận à?
Dì bưng chén trà ra, gia sư xua tay từ chối sau đó chào tạm biệt rồi rời đi.
Thi Nịnh phát hiện trước khi gia sư ra về có nhìn Thi Tần một cái, gật đầu với anh.
Hai người biết nhau à?
Thi Nịnh nghi hoặc, Thi Tần đứng lên, trước mặt cô xuất hiện một chiếc bóng đen.
Rất cao.
Thi Nịnh nghĩ, là do uống sữa mỗi ngày à?
"Thế nào?" Thi Tần mở miệng.
Thi Nịnh không hiểu "Gì cơ?" "Gia sư thế nào?" "À, khá tốt ạ." Khoảng cách quá gần, Thi Tần không ngẩng đầu thì không thể nhìn thấy mắt anh, nhưng có thể tưởng tượng được.
Nhất định là một đôi mắt lạnh lùng.
Nhưng không giống lắm.
Không khí thật kỳ lạ, Thi Nịnh cảm thấy có cảm giác nóng bỏng tay, trong ngực, và cả trên mặt.
"À?
Thật không?" Những lời này cũng thật kỳ lạ.
Thi Nịnh ngẩng đầu lên, tầm mắt hai người chạm nhaụ Cô nhất thời ngây người.
Thi Tần di chuyển, đi qua người cô đi thẳng lên lầụ Dì mang sữa tới "Cô chủ?" Thi Nịnh uống sữa theo thường lệ, sau khi uống xong thì cố ý liếm môi, đảm bảo sữa không dính lên đó.
Lúc này dì mang một ly khác ra, Thi Nịnh duỗi tay đón lấy.
Đột nhiên dì hỏi "Đúng rồi, cô chủ thích ăn xoài phải không?" "Phải, con thích, làm sao vậy ạ?" Thi Nịnh nói.
Dì cười cười "Cậu chủ nhờ người mua về rất nhiều xoài tươi, trước đây chưa từng ăn, tôi cân nhắc một hồi, đoán chắc là cô thích ăn." Dì càng nói càng thân thiết, "Cậu chủ quả nhiên rất thích cô chủ." Đúng là cô rất thích ăn xoài, nhưng sao anh lại biết?
Cô nghĩ đến con người thanh tao không dính bụi trần kia, người như vậy, sẽ nhờ người mua loại trái cây cô thích à?
Là vô tình, nhưng một cái gì đó đã nảy mầm,