Bao Nuôi
Chương 13
⬅ Trước Tiếp ➡

lại thang máy.
Hoặc có lẽ trong lòng anh ta còn tồn tại một khát vọng nào đó đối với mối tình đầu của mình, anh ta thật sự có cơ hội gặp được người con gái đã từng khiến anh ta mơ hồ rung động một thời hay không.
Đáng tiếc là ở tầng 11, anh ta không gặp được Phạm Ca.
Nhà họ Ôn dường như đã biến cả tầng 11 thành khu vực cấm.
Tiểu Bản chỉ đành buồn bực lội ngược về thang máy.
Mặc dù Tiểu Bản không nhìn thấy cô, nhưng vẫn có thể cảm nhận được vận mệnh không mấy êm đềm của người phụ nữ mang tên Phạm Ca ấy.
Ở cửa thang máy có tiếng đánh nhau, Tiểu Bản theo bản năng chạy qua, đến lúc thấy rõ nhân vật chính của cuộc ẩu đả, anh ta bèn thu lại bước chân.
Nhân vật kia không ai khác chính là Ôn Ngôn Trăn, và người còn lại cũng là một người đàn ông cao lớn giống như anh.
Ngay lúc Tiểu Bản định rời đi thì lời nói của người đàn ông còn lại đã níu giữ bước chân anh ta.
Một chất giọng giận dữ ép lấy thần kinh của Tiểu Bản vang lên "Vào lúc mọi người đều cho rằng Phạm Ca là một người vô cùng may mắn thì tôi lại cho rằng em ấy là một người cực kỳ bất hạnh.
Bởi số phận đã sai khiến em ấy gặp phải Ôn Ngôn Trăn, và cậu chính là nguồn cơn của bất hạnh đó." Giọng nói của người đàn ông tràn đầy đau thương.
Mãi sau này Tiểu Bản mới biết, vốn dĩ Phạm Ca cũng có họ của riêng mình.
Từ trước đến giờ mọi người đều chỉ gọi cô là Phạm Ca mà quên mất cái tên đầy đủ của cô là Lạc Phạm Ca.
Phạm Ca, Lạc Phạm Ca Người đàn ông cũng không cho Ôn Ngôn Trăn thời gian phản ứng, sau khi dừng lại đôi chút liền tiếp tục "Để em ấy phẫu thuật đi, đây là sự tôn trọng tối thiếu với em ấy.
Cho dù là cậu thì cũng không có quyền gạt bỏ việc khôi phục trí nhớ của em ấy." Lần này, Ôn Ngôn Trăn trả lời rất nhanh, giọng điệu đanh thép "Không " "Nói không chừng...
Phạm Ca cũng không muốn giữ lại những kí ức đó." Dừng lại một lát, anh chậm rãi nói, chất giọng đầy khổ sở "Những kí ức đó, nhớ lại cũng không tốt đẹp gì, cho nên..." "Cho nên cậu được quyền tự quyết định?
" Giọng người đàn ông lấn át cả giọng Ôn Ngôn Trăn, sự căm phẫn nhanh chóng bốc lên như bia rượu lên men "Ôn Ngôn Trăn, tôi không ngờ tới tận hôm nay mà cậu còn mặt mũi nói những lời đấy Chính cậu nói, những kí ức đó nhớ lại cũng không tốt đẹp gì, chẳng phải là đang thừa nhận tất cả những kí ức tồi tệ đó đều liên quan đến cậu hay sao?
" Tiểu Bản đứng ở khúc quẹo yên tĩnh, tiếng quát ấy vang vọng giữa trời thu dường như có chút gì đó u buồn.
"Đi qua hàng vạn cánh buồm 3 , mới phát hiện cảm xúc mãnh liệt của tình yêu thuở nào còn nồng cháy giờ đã dần phai nhạt, cuối cùng kẻ phong lưu cũng muốn quay đầu làm lại 4 ." – Chất giọng người đàn ông trôi dạt trong gió trời mùa thu sao thê lương đến thế "Nhưng khi ấy, Ôn công tử bỗng nhiên nhận ra rằng, Phạm Ca tưởng chừng là tồn tại vĩnh hằng đã không còn ở đấy." "Ôn công tử vẫn luôn nghĩ rằng, trên thế giới này, cho dù hắn là thiên thần hay ác quỷ thì cô gái Phạm Ca ngu ngốc ấy cũng sẽ vĩnh viễn đứng cùng chiến tuyến với hắn.
Nếu hắn là ác quỷ, cô tình nguyện hóa thân


⬅ Trước Tiếp ➡