“Biên tiểu thư không chơi chung sao?” Chu Hiểu Văn cười rộ lên nhìn vô cùng trong sáng, “Hai cô gái chúng ta cùng nhau thi đấu có được không? Bức tường này chắc cũng cao khoảng 15m, thi xem chúng ta ai leo nhanh hơn.”
Biên tiểu thư, cô ta đúng là đủ khách sáo ha.
“Như vậy không công bằng với cô, cô là người mới lại học leo núi không bao lâu, hơn nữa khi nãy cũng đã tiêu tốn rất nhiều thể lực rồi.”
“Chỉ để tăng tính thú vị thôi mà, cũng không phải thật sự tôi muốn thắng cô.”
Ồ, vậy cũng được.
Chắc do Chu Hiểu Văn thiếu kinh nghiệm, trong quá trình leo núi cô ta cứ leo lên các khối đá ở gần chỗ cô, cứ muốn chen qua bên cạnh cô. Biên Nhan cố gắng rút tay chân về, nhưng khuỷu tay của cô vẫn vô tình đụng trúng thái dương của cô ấy.
Lúc Chu Hiểu Văn ngã xuống, cô vô cùng kinh sợ, theo bản năng cô giơ tay ra muốn bắt lấy tay cô ấy, lúc này trong đầu chỉ có một suy nghĩ, nếu cô gái này bị thương, Tiết Ngôn nhất định sẽ giận cô.
Nhưng Chu Hiểu Văn vẫn rơi xuống đất, cô ta rêи rỉ, vẻ mặt trông vô cùng đau đớn, đai bảo vệ và đồ bảo hộ dường như chỉ để trưng cho có.
Khi nãy vì muốn cứu cô ta, tay phải của Biên Nhan phải chịu đựng trọng lượng của cả cơ thể, khuỷu vai đau đớn như bị kim châm, hình như có dấu hiệu bị trật khớp.
Biên Nhan nhớ rất rõ vẻ mặt của Tiết Ngôn khi đó khủng bố cỡ nào, anh ta lạnh lùng liếc nhìn cô, sau đó bước nhanh qua kiểm tra vết thương của Chu Hiểu Văn.
Trải qua chuyện lần này của Chu Hiểu Văn, xem như anh ta hoàn toàn thù hận cô rồi.
Mặc dù bây giờ cô ta ở căn phòng bệnh sang trọng như vậy là do Biên Nhan bỏ tiền ra trả.
“Tiết Ngôn… Em thật sự thực thích anh.” Biên Nhan cúi đầu nhẹ giọng nói: “Nhưng anh lại coi thường em như vậy… Làm em cảm thấy rất khó chịu, chuyện đó chỉ là ngoài ý muốn, hơn nữa em cũng suýt tý là trật khớp. Nếu lần này anh lại từ chối em, chắc là em cũng không có mặt mũi và sức lực quấn lấy anh không buông nữa.”
Tiết Ngôn dừng chân một lát rồi nói: “Tùy em.”
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
“Chu Hiểu Văn là ai?”
Trong quán cà phê, sau khi nghe cô kể về chuyện xảy ra ngày hôm đó, Ngải Lê lên tiếng hỏi.
“Đàn em của Tiết Ngôn, là học bá, cũng vừa học vừa làm giống anh ta, nghe nói kỳ nghỉ hè đại học năm ba dựa vào việc mở lớp học đào tạo hè đã kiếm được khoảng 100 vạn.” Biên Nhan ủ rũ khuấy cà phê.
“Rất thông minh nha, chắc bọn họ là cùng một loại người, vì vậy mới hợp tính nhau.” Ngải Lê nói một cách khách quan, “Tiết Ngôn có ý chí vươn lên cao như vậy đương nhiên là sẽ có yêu cầu cao đối với một nửa kia của mình, cậu chỉ được mỗi cái nhà giàu còn những mặt khác thì bình thường chẳng có gì nổi trội lại còn không có chí tiến thủ nữa.”
“Hự!” Biên Nhan bị nói trúng nỗi đau, “Nhưng tớ cũng có cố gắng trong việc học và công việc mà.”