Trang phục tiêu chuẩn của sinh viên, làn da cô rất trắng, tỷ lệ cơ thể cân đối, chiều cao 1 mét 68 càng tôn lên vẻ tươi tắn rạng rỡ của cô.
Khương Minh Hoạ tùy ý đóng cửa lại, không gian yên tĩnh bỗng vang lên tiếng va chạm của đồ vật.
Cô tưởng không có ai, bất ngờ ngẩng mắt, ánh mắt dừng ở nơi…
Trên chiếc ghế sofa không xa, một người đàn ông có thân hình ưu tú, gương mặt tuấn tú khó ai sánh bằng đang ngồi đó.
Đối diện với đôi mắt sắc lạnh và thâm thúy của người đàn ông, Khương Minh Hoạ run cả chân, cô thực sự muốn quỳ xuống rồi
Sao lại là anh nữa vậy?
Không chần chừ gì nữa, hành động nhanh nhẹn, quay người nắm lấy tay nắm cửa định bỏ chạy…
"Khương tiểu thư."
Giọng nói trầm ấm đầy nam tính của người đàn ông vang lên phía sau, không nóng không lạnh.
Khương Minh Hoạ thầm thở dài, nhắm mắt lại, buông tay quay người như chấp nhận số phận.
Khoảnh khắc quay người, trên khuôn mặt cô đã nở nụ cười đúng mực không thể chê vào đâu được
"Xin chào, có việc gì không ạ?"
Cô không ngạc nhiên khi anh biết tên mình là Khương Minh Hoạ, dù sao anh cũng là người có địa vị cao, quyền lực lớn, muốn tra gì chẳng được.
Tạ Cẩn Thần nhìn cô đứng đó vờ như tự nhiên, vẻ mặt xa lạ, như không hề quen biết anh, chân bắt chéo, ngón trỏ gõ nhẹ lên sofa, mỉm cười
"Không có gì, chỉ muốn hỏi em…"
Tim Khương Minh Hoạ đập như trống đánh, hơi thở bỗng chốc bị anh bóp nghẹt, cô biết ngay anh sẽ hỏi chuyện đêm đó
Tiêu rồi tiêu rồi tiêu rồi.
Tạ Cẩn Thần nhìn nụ cười trên mặt cô đã cứng đờ, ngón tay siết chặt vào nhau, trong lòng hơi xao động, thản nhiên lên tiếng
"Gặp tôi sao lại chạy?"
Khương Minh Hoạ "…Hả?"
Nhìn gương mặt điển trai góc cạnh của người đàn ông, ánh mắt anh nhìn cô bình thản, dường như không có ý gì khác.
Trái tim cô mới bình tĩnh lại, Khương Minh Hoạ phản ứng nhanh chưa từng thấy.
Dù khí chất quý phái đĩnh đạc của người đàn ông có ảnh hưởng đôi chút đến cô nhưng cô âm thầm trấn tĩnh, vẫn giữ thái độ lịch sự có lý
"Tôi thấy phòng nghỉ có người nên không muốn làm phiền, thật ngại quá, tôi không có ý chạy đâụ"
Khương Minh Hoạ tự nhận mình không có gì sai sót.
Tạ Cẩn Thần gật đầu tỏ vẻ hiểu, sau đó thong thả chỉ tay về phía ghế sofa bên cạnh
"Vậy sao? Tôi thấy em đứng mãi, không mệt sao?"
"Bạn học Khương, lúc nãy tôi xem em biểu diễn trên sân khấu rất xuất sắc, lại đây uống chút trà cho đỡ khô cổ."
Khương Minh Hoạ "…"
Cô chơi đàn chứ đâu có hát, khô cổ cái gì.
Hơn nữa làm sao cô có thể đồng ý ngồi uống trà nghỉ ngơi cùng anh được.
Uống trà với một người đàn ông xa lạ đã từng quan hệ với mình, cô điên rồi sao.
Dù cô đã xác định người đó là Tạ Cẩn Thần, cái tên hình mẫu chiếm trọn thời trung học của cô, cô vừa ghét vừa ngưỡng mộ anh.
Nhưng ngoài thân phận ra, anh vẫn là người đàn ông xa lạ đã ngủ với cô một đêm đó.
Tâm trạng Khương Minh Họa rối bời.
Anh vẫn chưa hề nhắc đến chuyện tối hôm đó, lẽ nào anh cố tình giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì?
Khương Minh Họa chợt nghĩ, với địa vị đứng đầu kim tự tháp như Tạ Cẩn Thần.
Chắc hẳn sẽ không so đo với cô, có lẽ chuyện tối đó anh cũng chẳng bận tâm nên mới có thể thoải mái tự nhiên như vậy.
Khương Minh Họa thở phào nhẹ nhõm, giọng điềm tĩnh từ chối khéo léo