Trần Lăng Hi tức đến nỗi véo thẳng vào tay cô một cái, trợn mắt "Còn ai vào đây nữa chứ?"
“Thì còn ai ngoài người đàn ông tối qua ngủ cùng cậu chứ Cậu giấu tớ quen người khác từ bao giờ vậy hả?”
Lời nói thẳng thừng của cô nàng khiến mặt Khương Minh Họa hơi nóng lên. Tuy tối qua cô có uống say, nhưng ký ức lại vô cùng rõ ràng.
Nghĩ đến gương mặt anh tuấn pha chút gợi cảm, đẫm mồ hôi, cúi sát người cô trong bóng tối đêm qua, hơi nóng dường như lại một lần nữa lan lên gò má.
Cô vờ như không để ý, cúi đầu nhấp một ngụm cà phê, khẽ vén mấy lọn tóc lòa xòa bên thái dương ra sau tai, cố gắng gạt mớ hình ảnh rối tung trong đầu sang một bên, giữ bình tĩnh nói
“Tớ cũng đâu quen anh ta… chỉ là vô tình… đi nhầm phòng thôi mà…”
Trần Lăng Hi đỡ trán, mọi chuyện đại khái cô đã đoán ra.
Trong lòng vừa kinh ngạc vừa hối hận – đều tại cô ấy, hôm qua không tự tay đưa Khương Minh Họa về phòng, mới để cô thỏ nhỏ này sa vào miệng cọp.
Tối qua là tiệc sinh nhật của Tưởng Thiếu Diễn – bạn trai cô ấy. Cô ấy dẫn Khương Minh Họa đến dự, tổ chức tại phòng riêng ở khách sạn Quốc tế Hy Trân.
“Xin lỗi, Họa Họa… đều tại tớ sơ suất, không trông chừng cậu… tớ…”
Nói đến đây, mắt cô nàng đỏ hoe, giọng nghẹn lại như sắp khóc.
Khương Minh Họa nhất thời không biết làm sao, đành đặt tách cà phê xuống, rút tờ khăn giấy đưa qua.
“Cậu khóc cái gì chứ? Rõ ràng là tớ uống say, tự đi nhầm phòng, sao lại trách cậu được?”
Chưa kể… cô còn ngủ nhầm một người đàn ông vừa đẹp trai vừa dáng chuẩn, đúng kiểu "cực phẩm".
Từ trước đến nay cô chưa từng thấy Trần Lăng Hi khóc. Cô ấy lúc nào cũng như một con công rực rỡ kiêu hãnh, làm việc đâu ra đó, khéo léo mọi bề.
Cô vừa định đưa tay lau nước mắt cho bạn thì bất ngờ bị Trần Lăng Hi nắm lấy cổ tay.
“Thật không Họa Họa? Cậu không trách tớ thật sao?”
Khương Minh Họa lúc này mới nhận ra cô nàng kia đang giả vờ. Nào có giọt nước mắt nào, đôi mắt cong cong như hồ ly đang nháy tới nháy lui.
Cô lập tức ném luôn khăn giấy vào người Lăng Hi.
“Trần tiểu thư Cậu lại gạt tớ ”
Trần Lăng Hi cười khúc khích, nhìn kiểu gì cũng thấy Khương Minh Họa chẳng có vẻ gì là oan ức sau một đêm tình cờ ấy. Ngược lại, còn phảng phất vẻ thẹn thùng mơ màng.
Cô còn gì không hiểu nữa chứ?
“Sáng nay tớ gõ cửa phòng cậu cả buổi mà cậu cũng không mở, hóa ra lại gặp cậu ở hành lang. Cậu còn bịa chuyện rủ tôi đi ăn sáng, trời ơi, một con sâu ngủ như cô mà dậy từ sáng sớm ăn sáng? Ai mà tin?”
Khương Minh Họa lườm Lăng Hi một cái, rõ là hơi chột dạ.
Trần Lăng Hi tiện tay ném luôn khăn giấy vào thùng rác, chống cằm cười híp mắt.
“Nói đi, kỹ thuật của anh chàng đêm qua thế nào? Nhìn vẻ mặt xuân sắc của cậu hiện tại, chắc là không tệ rồi.”
Khương Minh Họa trừng mắt, ngón tay khẽ vuốt lớp váy phủ trên bắp chân.
Chất vải mềm mại ôm sát lấy những đường cong gợi cảm, làn da trắng hồng càng thêm nổi bật. Cô khẽ tựa vào ghế, cả người mang vẻ lười nhác mà quyến rũ, như một con mèo nhỏ vừa được vuốt ve.
Trần Lăng Hi không khỏi cảm thán – quả nhiên, phụ nữ sau khi được đàn ông nuông chiều qua một đêm, khí chất thay đổi rõ rệt.