⬅ Trước Tiếp ➡
Theo tầm mắt cô nhìn lại, đúng là cái soái ca vừa xuất hiện dẫn tới vô số nữ sinh thét chói tai kia, dựa vào hiểu biết cô đối với Danh Khả, Danh Khả không phải là loại thấy soái ca sẽ lộ vẻ háo sắc này, thậm chí hoa si ngay cả bình rượu đều đã ném vụn.
Cô đi tới cuống quít kéo Danh Khả ra, sợ cô không cẩn thận giẫm lên mảnh nhỏ hại chính mình.
Đưa những người khác tới đem mảnh nhỏ nhặt đi, lại đem Danh Khả hướng bên ngoài đám người lôi kéo, Tiếu Tương nhẹ giọng hỏi: "Cậu sao lại thế này? Mất hồn mất vía, người đàn ông kia thực đẹp trai đến ngay cả cậu đều bị mê mất hồn sao?"
Thanh âm của cô ấy đem linh hồn Danh Khả du đãng kéo lại, cô cắn môi, sắc mặt một trận trắng xanh, lại không biết nên trả lời cô ấy như thế nào.
Nhìn cô ấy ngồi xổm xuống rửa sạch rượu màu đỏ tươi trên váy chính mình, Danh Khả nhịn không được quay đầu hướng vị trí trung ương tân khách nhìn lại, cho rằng còn có thể thấy đôi mắt khiếp người kia.
Nhưng lúc cô quay đầu, Bắc Minh Dạ đã không nhìn cô, tựa hồ đang chuyên tâm xem diễn thuyết đại hội, cô không biết nên buông lỏng một hơi hay là càng khẩn trương.
Đem Tiếu Tương ngồi xổm kéo lên, cô nhẹ giọng nói: "Váy bẩn, tớ...Tớ muốn trở về..."
"Tớ cùng cậu trở về thay một bộ quần áo." Tiếu Tương cũng giống cô hướng Dật Thang trên bữa tiệc tân khách ngắm nhìn, không thấy cái tân khách khác chú ý các cô mới lôi kéo cô chạy mau đến chỗ đám người ở ngoài.
Vừa rời khỏi đám người, không ngoài dự tính liền gặp Từ Niên Hoa vẻ mặt sốt ruột.
Từ Niên Hoa là thật nóng nảy, chỉ cho Danh Khả một con đường sáng, vị trí tốt như vậy, một đường qua đi có thể đi tới trước mặt tổng giám đốc tập đoàn Đế Quốc.
Tổng giám đốc tập đoàn Đế Quốc a! Các cô biết là nhân vật nào sao? Là nhân vật có lẽ cả đời các cô đều không có cơ hội nhìn thấy người, cơ hội tốt như vậy cư nhiên bị cô đập bể rồi.
Từ Niên Hoa tức giận đến môi vẫn run rẩy, nói cũng nói không lưu loát: "Mau trở về thay bộ quần áo, biến thành như vậy, như thế nào mang theo tân khách quan sát khắp nơi?"
Cuối cùng anh vẫn lại là phụ giúp các cô trở về ký túc xá thay quần áo.
Đoạn đường trở về này, cả người Danh Khả hốt hoảng, liền ngay cả cầm quần áo vào cửa toilet cô vẫn lại là chưa có lấy lại tinh thần, trong tim trong đầu tất cả đều là ánh mắt lạnh như băng người đàn ông kia, còn có ý cười tà mị trong mắt anh.
Cô không biết chính mình có hoa mắt nhìn lầm hay không, nếu không có hoa mắt, nếu phần tà mị là thật hướng về phía của cô...
Tay nhỏ của cô rơi vào trên lồng ngực mình, dùng lực nhấn vị trí trái tim, giờ phút này ngay cả hô hấp đều cảm thấy được khó khăn.
Người đàn ông kia rốt cuộc vì sao xuất hiện tại nơi này? Không phải anh rất lợi hại sao? Không phải Đông Lăng là thiên hạ của anh sao?
Như vậy một cái kỷ niệm ngày thành lập trường nho nhỏ không phải là nơi loại đại nhân vật như anh sẽ xuất hiện, hai mươi triệu đã ném, tất cả giá trị trường học này cộng lại cũng không đến một phần mười hai mươi tỷ của anh, anh tới nơi này rốt cuộc là vì cái gì?
Ngẩng đầu, nhìn bộ dáng chính mình trong gương, trong lòng càng luống cuống.
Sắc mặt trắng như thế, tô lên nhiều phấn cũng che dấu không được sợ hãi của cô.
Rốt cuộc cô còn muốn ra ngoài hay không? Hoặc là liền nói với bọn họ cô không thoải mái, vẫn ngốc ở trong ký túc xá không đi ra tốt hơn.
Nghĩ nghĩ, cô vẫn lại là cảm thấy được chính mình không thể đi ra ngoài, ngộ nhỡ lại gặp được anh, ngộ nhỡ anh nhớ tới chính mình chính là người ngày đó từ chỗ của anh chạy đi, làm sao bây giờ?
Càng nghĩ càng hoảng hốt, ngay cả quần áo cô cũng chưa thay, trực tiếp kéo cửa toilet ra đi ra ngoài.
⬅ Trước Tiếp ➡