Bị hòn đá lồi ra trên núi giả đâm cho thân thể một trận đau nhói, cô vẫn lại là gắt gao chịu đựng, gắng hết sức tránh né nanh vuốt của anh.
Bàn tay Bắc Minh Dạ từ trên mặt cô xẹt qua, ngón tay dài dọc theo cổ của cô một đường trợt xuống.
Danh Khả cau mày, hai tay rơi vào trên tay anh muốn đẩy anh ra, nhưng động tác anh nhìn như mềm nhẹ cũng không nghĩ cô đẩy như thế nào đều đã bất động.
Cô muốn né ra, một cái cánh tay dài khác cũng đã chống đỡ ở trên núi giả cản đường của cô.
Danh Khả cắn môi, kêu lên: "Anh rốt cuộc muốn thế nào? Nơi này là trường học, rất nhanh lại có bạn học ở trong này đi qua, anh không cần xằng bậy..."
" Thì ra em hi vọng anh xằng bậy." Ngón tay dài kia đi tới chỗ xương quai xanh cô bỗng nhiên đầu ngón tay thu lại, bàn tay to trực tiếp đè ép xuống, đặt ở trên thân thể cô.
Danh Khả hô nhỏ một tiếng, mặt nhất thời sung huyết đỏ bừng, hai tay rơi vào trên cổ tay anh, đem hết lực vắt sữa đều đã đẩy không ra.
Năm ngón tay anh buộc chặt, lại dùng lực nắm chặt.
Danh Khả sợ tới mức kêu lên, thanh âm cũng cao vài phần: "Rất nhanh sẽ có người đi qua, anh còn như vậy em liền hô cứu mạng rồi."
" Trí nhớ em thật sự không tốt." Anh cúi đầu để sát vào cô, khí tức băng lãnh rơi vào trên mặt cô lại thành một mảnh cực nóng, có thể biết cô ngay cả tâm đều đã phát run: "Anh nói rồi Đông Lăng là thiên hạ của anh, em kêu cứu thử xem, ngược lại anh muốn nhìn một chút có người nào dám tới cứu em không."
"Anh..." Danh Khả cắn môi, tức giận đến hận không thể tát trên mặt anh một cái, nhưng mà ̣ cô vẫn còn vội vàng đem bàn tay anh trên thân mình đẩy ra, lúc này căn bản không có sức đi làm cái khác.
Anh đè như vậy, cô đẩy như thế nào đều đã hoàn toàn đẩy không được.
Trong lòng vừa vội vừa thẹn, nước mắt đã nhịn không được trượt tiếp xuống: "Vì sao anh muốn đối với em như vậy? Mau buông ra, anh không có tư cách như vậy đối với em..."
"Là em nợ anh, cho dù chỉ một chút này, anh cũng có tư cách này." Bỗng nhiên, thân hình cao lớn của anh hướng trên người cô đè, trực tiếp đè cô lên núi giả.
Ép chặt như thế, trong lúc đó hai cỗ thân thể hoàn toàn không có một chút khe hở, cô ngay cả hô hấp đều đã cảm thấy được khó khăn, may mắn duy nhất là sau khi anh đè, bàn tay của anh rốt cục vẫn lại là lấy ra rồi.
Cô không biết chính mình là nên thở dài nhẹ nhõm một hơi hay là nên cảm giác được càng khẩn trương, nhưng anh đè chặt như thế, cô càng không có cơ hội chạy ra.
Hai tay để trên ngực anh, cô không nói lời nào chỉ là dùng lực xô đẩy, nhưng anh lại giống như một tòa núi lớn ở nơi đó, chỉ bằng lực trói gà của cô căn bản đẩy anh bất động.
Đẩy không được, cô tức giận, nâng quả đấm dùng lực hướng trên người anh đấm, nhưng mà ̣ mỗi một quyền rơi vào trên người anh đều giống như đánh vào sắt thép, đánh anh không đau lại biến thành bàn tay của mình từng đợt tê dại.
Người đàn ông này cũng không biết là cấu tạo từ cái gì, thân thể cư nhiên cứng rắn như vậy, giống như tảng đá!
Đêm nay chờ anh
Editor: Quỳnh Nguyễn
Bắc Minh Dạ lại vẫn là không nhanh không chậm chỉ dùng thân thể của chính mình đè nặng cô, cô gái nhỏ này dưới thân anh liền hoàn toàn không chỗ có thể trốn.
Yếu ớt tồn tại như vậy, ở trước mặt anh liền giống như một con kiến như vậy, anh muốn khi nào thì bóp chết cô khi đó, tùy tiện nhúc nhích đầu ngón tay liền đủ.
Anh đã từng xem thường một loại vật nhỏ yếu ớt này, nhưng hiện tại bỗng nhiên cảm thấy được vật nhỏ này cũng là thật thú vị.
"Nghe nói xã đoàn văn học các em chiêu tài trợ." Anh bỗng nhiên nói.