⬅ Trước Tiếp ➡
Đêm nay, anh cùng cô sẽ,... Bề bộn nhiều việc!
Danh Khả hít vào một hơi, bỗng nhiên nhớ tới hôm nay anh ở cạnh núi giả nói với cô, anh nói, đêm nay anh muốn cô...
"Trí nhớ tốt là chuyện tốt, sau này mỗi câu anh nói, em đều nhớ kỹ." Cảm giác nắm một cái vừa rồi rất không sai, nếu không phải không muốn dọa cô thật sự lớn tiếng kêu lên, anh còn muốn nắm vài cái.
Nhưng mà hôm nay có rất nhiều thời gian cùng cô ngoạn chơi, cô thích kêu, đêm nay anh sẽ cho cô cơ hội kêu đến cùng.
Danh Khả nhiều lần thử từ trên chân anh đứng lên, nhưng anh thủy chung không muốn buông ra, lực lượng hai người cách quá xa, vùng vẫy không có kết quả, chỉ có thể tạm thời yên lặng chịu đựng trước.
Chỉ cần anh đừng xằng bậy nữa, cô có thể tạm thời nhịn một chút, nhưng mà sau này ngày anh tới trường học, cô nhất định phải trốn tránh đi trước tiên.
Nhưng dựa vào loại đại nhân vật ông chủ lớn này, thời gian nhất định quý giá thật sự, anh làm gì nhiều thời gian hướng trường học bọn họ chạy như vậy?
Tốt nhất cả đời cũng không được tới, cũng tốt nhất, cho dù mọi người thật sự có cơ hội hợp tác, bọn họ bàn bạc cũng là trợ lý bí thư của anh.
Ông chủ lớn căn bản không cần chính mình tự mình xử lý loại chuyện nhỏ này.
"Bắc Minh tiên sinh." Cô gọi, thử cùng anh giảng đạo lý: "Mới vừa ăn cơm xong, nằm úp sấp như vậy có phần không thoải mái, tôi... Trước để cho tôi ngồi dậy có được hay không?"
" Chỗ nào không thoải mái?" Hôm nay tính nhẫn nại của anh tuyệt đối là tốt nhất, ngay cả thanh âm cũng ít vài phần hàn ý.
Nghe được cường ngạnh trong lời nói của anh ít đi vài phần, cô chớp chớp mắt, thật cẩn thận nói: "Tôi... Bụng tôi không thoải mái, còn nằm úp sấp như vậ, tôi...Tôi sẽ muốn phun."
"Được." Cái chữ "Được" này vừa mới ra khỏi miệng anh cư nhiên thật sự buông xuôi, buông cô ra.
Danh Khả hít sâu một hơi, trong lòng vui vẻ, vội vàng từ trên chân anh bò lên liền muốn chạy.
Nhưng không nghĩ tới cô vừa mới đứng lên cánh tay dài của anh lại đã rơi vào trên eo cô, lôi cô trở về.
Thanh âm tà mị phía trên đỉnh đầu cô truyền đến, khủng bố mà khiến người bất an giống như tới từ địa ngục: "Bụng em không thoải mái, anh xoa xoa cho em."
Bàn tay kia ở lúc cô bất ngờ không phòng ngự đã từ vạt áo thăm dò vào, rơi vào chỗ bụng phía dưới ngực cô xoa nhẹ.
Danh Khả bị anh khiến cho cả kinh sợ hãi, muốn đẩy anh ra nhưng căn bản bất lực.
Ngẩng đầu liền chống lại đôi mắt nhiễm ánh sáng sung sướng của anh, cô quýnh lên, suy nghĩ trong lòng nhất thời dấy lên một đoàn lửa giận.
Anh là cố ý, căn bản chính là tại cố ý trêu cợt cô!
"Đừng dùng loại ánh mắt này nhìn anh." Anh nhíu mày lòng tốt nhắc nhở: "Mặc dù nơi này là trường học, nhưng trợ lý anh ở bên ngoài, có tin anh vẫn lại là có thể có biện pháp làm cho bất kỳ kẻ nào cũng không dám đi vào quấy rầy chuyện tốt của chúng ta hay không?"
Cô tin! Cô có thể không tin sao?
Bàn tay to của anh vốn là lạnh lẽo, lúc này đã nóng bỏng, thân thể của cô một trận đau khổ nói không nên lời.
Nhưng anh chỉ xoa bụng cho cô, trừ lần đó ra thật sự không có làm cái khác rồi.
Trong lòng Danh Khả vẫn bất an, cô nhìn thấu thói hư tật xấu người đàn ông này, anh... Thật sự sẽ không khi dễ cô sao?
Muốn em
Editor: Quỳnh Nguyễn
Tay nhỏ Danh Khả nắm chặt lại buông ra, sau khi buông ra lập tức lại nắm chặt....
Bắc Minh Dạ vẫn khí định thần nhàn, ánh mắt sáng trong nhìn cô giống như xem diễn, hưng trí tăng vọt.
"Nếu anh là em, lúc này anh nhất định sẽ nắm chặt cơ hội mượn sức đầu tư, tốt nhất để cho anh ký hiệp nghị, cũng tìm cách thực hiện nguyện vọng xã đoàn." Anh bỗng nhiên nói.
Danh Khả ngẩn ra, mới nhớ tới xã trưởng nhiệt tình, mục đích anh tới đi thăm xã đoàn bọn họ, nhưng mà vì mượn sức một cái người đầu tư muốn bán đứng thân thể của chính mình...
"Kỳ thật, " anh lại bỗng nhiên cúi đầu để sát vào cô, mỗi lần lúc anh tới gần, trái tim nhỏ Danh Khả đều đã một trận chạy như điên, nhiều lần thiếu chút nữa từ cổ họng nhảy ra.
Anh lại vẫn lại là không nhanh không chậm, ngay cả nói một câu đều tao nhã như thế: "Cái hiệp nghị này cho dù có ký hay không, anh đều... Muốn em rồi !"
"Buông ra." Cô rốt cục vẫn lại là nhịn không được, tại lần thứ ba anh nói anh muốn cô, cô dùng hết lực vắt sữa đẩy anh một cái, liều mạng từ trên chân anh trượt xuống.
Bên ngoài truyền đến một chút động tĩnh, tựa hồ người đại sảnh bị kinh động, đang muốn tới đây gõ cửa.
Bắc Minh Dạ rốt cục thu tay, nhìn cô từ trong lồng ngực mình chạy đi, anh hướng tới sofa, dù bận vẫn ung dung thưởng thức cô luống cuống tay chân sửa sang quần áo chính mình bị lăn qua lăn lại hỗn độn không chịu nổi.
Bên ngoài, Tiếu Tương mơ hồ nghe Danh Khả kinh hô liền vội vã chạy tới đây, không xác định chính mình có phải nghe được chân thật hay không, nhưng cô cũng có chút sợ Danh Khả ở bên trong bị Bắc Minh Dạ khi dễ.
Tuy nói Bắc Minh tiên sinh đẹp trai được Nhân Thần Cộng Phẫn, muốn phụ nữ tuyệt đối không thiếu, nhưng, vừa rồi tất cả mọi người nhìn ra được anh thích Danh Khả, vạn nhất anh thật sự muốn chiếm tiện nghi Khả Khả ...
Danh Khả người này thật sự tinh khiết, cái gì cũng đều không hiểu, cô sợ cô ấy bị thương tổn.
Nhưng Dật Dương vẫn chắn ở ngoài cửa, căn bản không cho cô đi vào.
Cô quay đầu nhìn Từ Niên Hoa cũng tới đây, vẻ mặt lo lắng.
Mặc dù trong lòng Từ Niên Hoa càng muốn là Danh Khả có thể cho Bắc Minh tiên sinh chiếm chút tiện nghi, làm cho Bắc Minh tiên sinh đáp ứng ký kết hiệp nghị đầu tư cùng bọn họ, nhưng nhiều xã viên xã đoàn đang nhìn như vậy, anh chung quy không thể đem tâm tư chính mình biểu lộ hoàn toàn như vậy.
Lập tức cũng đi đến trước mặt Dật Dương lạnh như băng không muốn nói nửa câu cùng bọn họ, cười theo: "Tiên sinh cùng Khả Khả ở bên trong rất lâu, không biết nghỉ ngơi có tốt hay không?"
Dật Dương không nói lời nào, vẫn gương mặt lạnh lùng như cũ.
⬅ Trước Tiếp ➡