Khóe môi có một tia máu đỏ tươi chậm rãi chảy xuống, cô nghiêng đầu một bên , cũng không nhịn được nữa, hoàn toàn ngất đi.
...
Trong đệm chăn tối màu, Danh Khả nặng nề xoa trán, từ từ tỉnh táo lại.
trước tủ rượu một bên, Bắc Minh Dạ nắm trong tay chiếc ly có chân dài, lắc rượu đỏ tươi trong ly, sau đó, ngẩng đầu, rót ly rượu vào trong miệng.
Ánh đèn Màu da cam đánh vào trên người anh, ở trước tủ rượu kéo ra một đạo bóng dáng thật dài.
Anh rất cao lớn, dưới quần Tây lài đôi chân có tỷ lệ hoàng kim gợi cảm đẹp mắt khiến người lóa mắt.
Danh Khả biết anh tuyệt đối là người rất lợi hại, tựa như chính anh nói, cả Đông Lăng cũng là thiên hạ của anh, cho nên, chuyện cô muốn làm, chỉ cần anh nguyện ý giúp, nhất định có thể làm được.
Cô muốn Hứa thị đóng cửa, cô muốn Hứa Thiệu Dương cùng Thích Đình Đình thân bại danh liệt!
"Tiên sinh..."
"Uống rượu. " âm thanh của anh nghe thật là hay, trầm thấp từ tính, mê người, nhưng lạnh như băng.
Anh xoay người đối mặt với cô, trong tay nắm một ly rượu, từng bước từng bước đi tới phía cô.
Đây là lần đầu tiên Danh Khả chăm chú nhìn thật rõ ràng ngũ quan của anh, ngón tay thon dài có thể dùng từ tuyệt sắc để hình dung, khuôn mặt đẹp như yêu nghiệt, ngay cả phụ nữ cũng nhịn không được muốn sinh lòng đố kỵ.
Nhưng, nhưng là người đàn ông mười phần nam tính, không có một chút âm nhu nào của phụ nữ.
Rượu đỏ tươi được đưa đến trước mặt cô, thời điểm cô muốn kháng cự, bàn tay người đàn ông bỗng nhiên nâng cằm của cô lên, bắt buộc cô nuốt ly rượu đầy vào.
"Ngô..." nhiều lần cô muốn né ra, nhưng anh không cho phép, cho đến gần như mỗi một giọt rượu đều rơi vào trong bụng cô, rốt cuộc anh thả cô ra.
"Hầu hạ " ly rượu bị tiện tay ném ở một góc, anh đứng ở bên giường, từ trên cao nhìn xuống cô.
hiện tại mới lùi bước, chậm rồi
Danh Khả bị mùi rượu hun đến khuôn mặt nhỏ nhắn điềm đạm đáng yêu phiếm hồng, ở ánh đèn chiếu rọi xuống, nhuộm ra một tầng sáng bóng thật mỏng, trong nháy mắt như vậy, cả người cô giống như là bịt kín một tầng đám sương, làm cho người ta hoàn toàn không thấy rõ.
May là Bắc Minh Dạ nhìn quen vô số mỹ nữ không thừa nhận cũng không được, cô bé này rất đẹp, rất sạch sẽ, sạch như vậy, đối bất kỳ một cái người đàn ông nào đều có một cổ lực hấp dẫn trí mạng.
"Anh... Thật sẽ giúp tôi sao? " mùi rượu dâng trào hun Danh Khả đến mê muội, cô cố hết sức bò dậy, ngửa đầu nhìn, giống như nhìn vị thần không gì không làm được.
Anh híp mắt lại, không biết tại sao, anh lại mất hứng.
"Tôi chỉ muốn xác định. " cô vội vã giải thích.
"Tôi đã nói, nhất định sẽ làm được. " tròng mắt anh, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ lớn cỡ bàn tay của cô, hừ lạnh: "Hầu hạ."
Lời của anh, cô tin tưởng, tin tưởng vô điều kiện.
Anh đứng ở nơi đó, tựa như một tòa núi lớn đứng sửng ở trước mặt cô, cô sẽ không hoài nghi anh, cô không dám.
Nhưng là, hầu hạ, cô... Không biết...
Ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn dật của anh, rõ ràng thấy một tia không vui từ đáy mắt anh, cô sợ hết hồn, tay nhỏ bé không tự chủ níu chặt vạt áo.
Cô, thật phải hầu hạ anh sao?
Rốt cuộc, thân thể mảnh khảnh khẽ run rẩy, cô chậm chạp từ trên giường bò dậy, nửa quỳ đi tới trước gót chân anh, một đôi tay run rẩy bò lên cổ áo của anh, từ từ mở ra nút cài thứ nhất.
Trong đầu tất cả đều là Hứa Thiệu Dương cùng Thích Đình Đình cùng phản bội cô, bọn họ ôm hôn, bọn họ khinh thường cô cùng vũ nhục cô, còn có Thích Đình Đình thiếu chút nữa đem cô đánh cho ngất đi...
Đầu ngón tay bỗng như nhiều them vài phần sức lực, đôi mắt cũng ảm đạm đi.
Cô muốn báo thù, cô muốn cho đôi cẩu nam nữ kia trả giá gấp mười lần!
Một dãy nút cài Áo sơ mi mở ra, nhưng là đến bụng anh, đến dây lưng quần anh cô lại chần chờ, động tác trong nháy mắt dừng lại.
Cô thật phải tiếp tục sao? Nếu như tiếp tục, thanh bạch trong hai mươi năm sẽ hoàn toàn mất đi...
"Đừng cố gắng khảo nghiệm tính nhẫn nại của tôi. " âm thanh không vui của Bắc Minh Dạ từ trên đỉnh đầu truyền đến.
Danh Khả giật mình, ngẩng đầu chống lại ánh mắt lạnh lẽo thấu xương của, tâm, bỗng nhiên lập tức luống cuống.
Người đàn ông mạnh mẻ như thế, anh muốn giết chết cô căn bản là là chuyện dễ dàng, cô bỗng nhiên rất sợ, sợ anh sẽ trực tiếp ở trên giường giết chết chính mình.
Hơn nữa, từ trên người anh, tất cả đều là hàn khí lạnh đến mức làm cho người ta run rẩy, chọc tới người người đàn ông này, có thể làm cho cô ó bước vào chỗ vạn kiếp bất phục hay không?
Sức chịu đựng của anh sắp hết, bỗng nhiên nghiêng thân nhích tới gần, chỉ một chút, hơi thở đàn ông nồng đậm phả đến, Danh Khả bị làm cho sợ đến trái tim cũng co rút lại, thiếu chút nữa ngất đi.
"Tôi không... Tôi không làm nữa! " phút chốc cô buông thắt lưng của anh ra, xoay người muốn né ra.
Cô không cần làm, giao dịch này cô không cần, người người đàn ông này thật đáng sợ, không phải là người cô có thể trêu chọc, cô thật... Rất sợ anh.
Bỗng nhiên cổ tay căng thẳng , chẳng qua là đảo mắt một cái, người đã bị anh kéo về đến trên giường.
THân thể nậng nề của Bắc Minh Dạ tiện đà đè lên, hơi thở cực nóng, âm thanh của anh, cùng hơi thở của anh hoàn toàn ngược lại, là lạnh tuyệt: "Hiện tại mới lùi bước, đã muộn!"
...