Bùi Ngọc không nhịn cười được "Cảm ơn mẹ. Nhưng người bạn này.. mua máy bay không người lái nội địa mà cũng mua từ nước ngoài sao?"
"Con không thích sao?" Mạc Tiệp không để ý những chi tiết này, dẫu sao Phó Tư Thành ra vẻ "túi ở trên người anh ta", cô cũng không có cơ hội xen mồm hỏi.
"Thích chứ, DJI được làm rất tinh xảo, giá tiền cao cũng rất thiết thực." Bùi Ngọc thở dài, "Nhưng trọn bộ này phải khoảng hơn năm vạn đấy, thêm tai nghe nữa tôi đoán khoảng hơn sáu vạn lận. Mẹ như vậy tôi không biết đáp lễ thế nào."
"Mẹ không cần đáp lễ đâụ"
Mạc Tiệp chợt nhớ tới câu nói của Lâm Lâm "Nó có thể được chia vài tỷ gia sản", nhìn vẻ xoắn xuýt vì món quà mấy vạn đồng của anh lúc này, lòng cô vô cùng chua xót.
Cô vốn cho rằng Lâm Lâm nói vậy vì muốn ra đòn ra oai phủ đầu cô, kết quả cô cầm tấm danh thiếp của Lâm Lâm tra thử thì mới phát hiện ra gia tộc Lâm thị trong miệng cô ta là hào môn vọng tộc nổi tiếng, gia tộc có hệ thống khổng lồ, tài sản hơn trăm tỉ, chỉ là cô chưa từng quan tâm những chuyện này cho nên chưa từng nghe nói.
Bùi Ngọc nhíu mày nở nụ cười nhìn cô "Mẹ như vậy khiến tôi giống như bị bao nuôi vậy. Tôi chắc chắn phải đáp lễ."
Mạc Tiệp sững sờ nhìn anh không nói gì, viền mắt lại bắt đầu chua xót.
"Hôm nay mẹ thật kỳ lạ, rốt cuộc làm sao vậy?" Bùi Ngọc thu dọn quà lại, nâng mặt cô lên hỏi nghiêm túc, "Có phải cho rằng tôi chỉ là một đứa trẻ, không thể giải quyết vấn đề thay mẹ, cho nên không muốn nói với tôi hay không?"
Mạc Tiệp khẽ nhíu mày, sau đó đó lắc đầu nói "Không phải."
"Mẹ không muốn nói cũng được, dẫu sao dù có xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ ở bên cạnh mẹ." Bùi Ngọc nói xong liền tới gần hôn cô một cái rồi ôm cô vào ngực đặt ở dưới thân.
"À..từ từ đã." Mạc Tiệp thở dốc, hai tay chống lên vai anh nói khẽ "Mẹ.. mẹ.. hôm nay mẹ không thoải mái lắm."
"Ồ." Bùi Ngọc cũng không miễn cưỡng, ân cần hỏi, "Chỗ nào không thoải mái vậy?"
Mạc Tiệp bỗng nhiên nghĩ tới sáng nay mình còn rất vui mừng chuẩn bị nói cho anh biết chuyện mang thai, lập tức lại tủi thân mím chặt môi.
"Ôm mẹ một cái là được rồi." Mạc Tiệp chui vào lồng ngực anh như con đà điểu, cô không muốn suy nghĩ gì nhiều nữa, dẫu rằng trong lòng cô đã sớm có câu trả lời, nhưng cô căn bản không biết nên mở miệng thế nào.
Bùi Ngọc cúi đầu nhìn người phụ nữ trong ngực, vuốt mái tóc dài của cô rồi dịu dàng nói "Thật sự có thể tốt lên sao?"
"Thật sự có thể, Tiểu Ngọc ôm mẹ một cái rồi cái gì cũng tốt cả." Mạc Tiệp khàn giọng nói ở trong lồng ngực anh.
Bùi Ngọc bất đắc dĩ cười cười "Được rồi."
"Nói chuyện với mẹ một lát đi." Mạc Tiệp ôm anh nói.
"Hả? Ngày mai chúng ta đi bánh pudding dâu tây nhé? Bên cạnh rạp chiếu phim KT mới mở một cửa hàng tráng miệng nhìn qua không tồi."
"Chỉ có trẻ con mới thích ăn đồ ngọt Làm gì có người lớn nào hẹn hò mà tới chỗ đó."
"Tôi mời mà, mẹ có đi hay không?"
"Đi."
Chia tay
Ngày hôm sau trời vừa rạng sáng Mạc Tiệp đã kéo anh ra ngoài, mong muốn có thể tới tất cả những nơi hẹn hò có thể nghĩ ra.