"Bùi Ngọc, mẹ thật sự không có ý này, mẹ nói tình yêu với mẹ mà nói cũng rất quan trọng, mẹ đối đãi vô cùng nghiêm túc, hiện tại mẹ cũng rất đau lòng. Thế nhưng, tình yêu không phải xiềng xích kéo cả hai chúng ta xuống vũng bùn." Mạc Tiệp hoảng loạn nắm chặt hai tay run rẩy của anh, "Chỉ là một lần thất tình thôi, mẹ lớn hơn con mười tuổi, chúng ta vốn không thể nào thích hợp, không phải sao? Trên thế giới này biết bao người xứng đôi vừa lứa cũng chia tay bởi vì các loại nguyên nhân, không phải sao? Mẹ không phủ nhận giá trị tình yêu, mẹ biết mẹ xa con rồi có lẽ từ nay về sau cũng không thể hạnh phúc giống như bây giờ nữa, thế nhưng Bùi Ngọc à, mười hai tuổi mẹ đã nuôi chí trở thành một nhà vật lý học ưu tú, từ đó về sau trong cuộc đời mẹ cũng chỉ có vật lý, không có tình yêu mẹ chẳng qua mất đi một chút hạnh phúc, nhưng không có vật lý cuộc đời mẹ liền chẳng còn chút ý nghĩa gì."
Bùi Ngọc chưa từng nghe lời thoại chia tay nào châm chọc như vậy, lông mi run rẩy, nước mắt không thể kiềm chế tuôn rơi, sự kiêu ngạo bẩm sinh khiến cho anh không thể nào cúi đầu cầu xin bất kỳ lòng thương hại nào nữa, anh nhìn cô chằm chằm, suy nghĩ đi suy nghĩ lại cả trăm ngàn lần, bỗng nhiên cười khổ, ngàn lời vạn tiếng cũng chỉ còn lại một câu "Mẹ thật sự rất thành thật."
"Mẹ thật sự rất thích con, cũng từng suy nghĩ về tương lai của chúng ta rất nghiêm túc, bởi vậy mẹ không muốn lừa dối con bất cứ chuyện gì." Mạc Tiệp nghiêm túc nói, "Mẹ nghĩ đó là một sự tôn trọng."
"Được. Vậy tôi không còn gì để nói." Bùi Ngọc mím môi gật đầu, xoay người trở về phòng rồi khóa trái cửa giam mình ở bên trong.
Bên trong yên tĩnh trở lại, chưa bao giờ Mạc Tiệp mệt mỏi như vậy, thật giống như sâu trong lòng có thứ gì đó sụp đổ hơn một nửa, cô đi vào phòng ngủ ngã xuống giường, cố gắng dùng giấc ngủ chống lại cảm giác thống khổ thất tình. Chí ít cô còn một bé cưng, không phải sao? Nghĩ như vậy, cô hít sâu một hơi, cố gắng để tâm trạng mình khá hơn một chút, không ngừng tự nói với mình bây giờ mình là phụ nữ có thai phải giữ cảm xúc ổn định.
Kết hôn
Bùi Ngọc chưa từng nghĩ rằng mối tình đầu của mình sẽ kết thúc một cách thảm hại như vậy, một giây trước vẫn còn tốt đẹp tựa như thiên đường, một giây sau bất ngờ bị ngã xuống.
Từ nhỏ đến lớn anh từng được rất nhiều cô gái khen ngợi và yêu thích, anh chẳng tốn sức cũng được con gái yêu thích, anh từng cho rằng người như anh có thể sẽ như cá gặp nước ở trong tình yêụ
Anh nằm ở trên giường kìm nén tiếng nghẹn ngào, thầm nghĩ nếu người phụ nữ này không phải Mạc Tiệp, có lẽ ngay cả tự tôn cuối cùng anh cũng chẳng cần nữa, anh sẽ đi cầu xin cô, cầu xin tới khi cô mềm lòng. Nhưng cô là Mạc Tiệp, cô suy nghĩ kỹ và ra quyết định rồi thì chắc chắn sẽ không thay đổi.
Anh rất muốn nói cho cô biết, với anh cô không chỉ là tình yêu, cô là người phụ nữ đầu tiên trong cuộc đời anh thật sự coi như "người thân" của mình.