Sáu năm sau
Cuộc sống của Mạc Tiệp dần dần trở nên yên bình, dường như chỉ cần Bùi Ngọc không còn ở bên, tất cả đều trở về với quỹ đạo của nó.
Cô thường xuyên nhớ tới anh, nhưng luôn khống chế mình không đi tìm hiểu tình hình gần đây của anh.
Năm thứ hai sau khi cô sinh ra hai cô công chúa sinh đôi, cô và một nhà vật lý người Anh cùng nhận giải thưởng Wolf 1 , ba năm sau lại trở thành người giành được huy chương Dirac 2 , truyền thông tranh nhau đưa tin, cuộc hôn nhân mỹ mãn của cô và Phó Tư Thành cũng được người ta say sưa bàn tán.
Mấy năm gần đây Phó Tư Thành chuyên tâm với việc phát triển sự nghiệp, công tử bột ngày nào bây giờ ngay cả một tin đồn nhảm cũng không có.
Nhìn như tất cả đều trời yên biển lặng, chỉ có một chuyện..
"Hai cô công chúa này của chị, lớn lên chẳng giống chị tí nào." Phó Tư Thành bất đắc dĩ nói với Mạc Tiệp, "Tôi cảm thấy hai đứa nó càng lớn lên càng giống ba ruột của chúng nó, tôi nghĩ chúng ta sắp không giấu giếm được nữa rồi."
"Vậy phải làm sao đây? Tôi không thể kiểm soát việc hai đứa nó lớn lên trông thế nào." Mạc Tiệp cũng buồn rầu, còn có chuyện gì lúng túng hơn chuyện này chứ? Ngộ nhỡ bị truyền thông chụp được, không biết phải giải thích thế nào.
"Xem vẻ ngoài của hai cô bé này, bạn trai cũ của chị nhìn cũng khá lắm phải không?" Phó Tư Thành thì lại chẳng có vẻ sốt ruột lắm.
"Ừm." Mạc Tiệp không phủ nhận, thẳng thắn trả lời.
Cô không nói là "cũng tạm", lòng ghen tị của Phó Tư Thành cháy hừng hừng ngay tức khắc.
"Đẹp trai hơn cả tôi sao?" Phó Tư Thành chưa hết hy vọng hỏi tiếp một câụ
"Không phải một kiểu người giống nhau, tôi không thể so sánh được." Mạc Tiệp nói một cách khôn khéo.
"Vậy anh ta là kiểu người thế nào? " Phó Tư Thành vẫn không chịu buông tha.
Mạc Tiệp ngẩn người, cô không gặp anh sáu năm rồi. Hiện tại anh trông như thế nào? Cô chỉ nhớ rõ dáng vẻ của anh lúc anh mười sáu tuổi, thiếu niên ưa nhìn, đáng yêụ
Phó Tư Thành thấy cô ngẩn người, cũng chẳng hỏi nhiều nữa, cúi đầu gọt táo cho hai cô công chúa ăn, kết quả hai tiểu nha đầu mè nheo đòi ăn kem, dỗ thế nào cũng không được.
"Tôi đi siêu thị gần đây mua cho tụi nhỏ." Mạc Tiệp vẫn luôn rất chiều chuộng con cái.
"Tôi đi cho." Phó Tư Thành gọt xong trái táo rồi cắt thành hai nửa đưa cho con gái, ngước mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, "Sắp tám giờ tôi, tôi lái xe đi."
"Tôi muốn ra ngoài hóng mát một lúc, tiện thể mua vài thứ khác, cậu ở nhà chơi với hai đứa đi." Mạc Tiệp nói xong liền xách túi và cầm chìa khóa xe.
"Ừ." Phó Tư Thành buộc lòng phải gật đầụ
Nhiều năm rồi mỗi lần anh ta nhắc tới người bạn trai cũ biến mất kia, cô đều có bộ dạng này. Lần nào anh ta cũng giả vờ vô tình nhắc tới, hy vọng cô có thể có thái độ hời hợt, nhưng sáu năm trôi qua rồi, cô chưa bao giờ thay đổi.
Tâm trạng Mạc Tiệp không ổn lắm, không khống chế nổi suy nghĩ lung tung Bùi Ngọc mười tám tuổi trông như thế nào nhỉ? 20 tuổi thì sao? Hiện tại anh hai mươi hai tuổi rồi, cũng chỉ bằng tuổi những chàng trai vừa mới tốt nghiệp đại học.