"Cậu lừa tôi." Mạc Tiệp ra sức đẩy anh, nhưng anh không di chuyển chút nào, "Mũi Tiểu Ngọc không cao như thế."
"Xương tôi trưởng thành tốt mà." Bùi Ngọc dở khóc dở cười nói, làm gì có khả năng anh giống hệt như khi mười sáu tuổi chứ, "Hơn nữa cũng không thay đổi quá nhiều mà."
"Mũi Tiểu Ngọc thấp hơn cậu một chút, góc hàm dưới cũng hẹp hơn một chút, mắt tròn hơn mắt cậu một chút.." Mạc Tiệp nghiêm túc nói xong, lại nhấn mạnh, "Một chút và hơi hơi có ý nghĩa là khác biệt trong vòng 5 mm, well defined."
"Thay đổi ưa nhìn hơn không?" Lòng Bùi Ngọc mềm nhũn, cô còn nhớ rõ anh năm mười sáu tuổi, không phải nói rõ cô không hề không tim không phổi sao?
Mạc Tiệp lắc đầu, vừa cọ lồng ngực anh để giảm bớt dục vọng vừa hừ hừ nói "Tiểu Ngọc nhà tôi mới là người đàn ông ưa nhìn nhất thế giới này, cậu kém xa. Có câu nói, sai một ly, đi một dặm mà."
"Nói bậy, ai gặp tôi cũng nói tôi càng ngày càng đẹp trai." Bùi Ngọc không phục nói, vừa dứt lời lại cảm thấy so sánh ai đẹp trai hơn với chính mình lúc mười sáu tuổi rất buồn cười, im lặng chốc lát rồi vẫn không nhịn nổi biện bạch, "Cô nói lại xem, tôi lớn lên không khiếm khuyết không béo phì không rụng tóc, tại sao lại không bằng trước kia?"
"Muốn.." Cả người Mạc Tiệp tê dại khó chịu, miệng lưỡi đắng khô, lại bị anh túm hai tay không thể động đậy, luống cuống run lên vài giây, sau đó rướn người, nhân lúc anh trịnh trọng biện bạch hôn lên môi anh.
Bỏ thuốc mê gian 3
Bùi Ngọc bị cô hôn tới nỗi có chút lâng lâng, hơi hé miệng đáp lại nụ hôn của cô, trong miệng cô vẫn còn sót lại mùi vị cà phê nguyên chất vừa đắng vừa ngọt, trộn lẫn với hơi thở của riêng cô ngấm vào vị giác anh từng chút một.
Vào lúc này, tiếng chuông điện thoại của cô vang lên không đúng lúc.
Hai người lập tức tỉnh táo lại.
Bùi Ngọc liếc nhìn ba chữ Phó Tư Thành trên màn hình, khóe miệng cong nhẹ lên, nhíu mày trực tiếp đưa điện thoại cho cô.
Mạc Tiệp choáng váng cầm điện thoại ấn nút nghe "Alo."
"Chị ở đâu? Chớp mắt cái tôi đã không thấy chị đâu rồi." Giọng điệu Phó Tư Thành hơi sốt ruột.
"Tôi.." Mạc Tiệp vừa nói ra một chữ, liền cảm thấy dương vật to lớn của Bùi Ngọc chống thẳng lên miệng huyệt tràn lan dâm thủy không trở ngại của cô, lúc này nửa thân dưới bị cọ tới nỗi tê dại vô cùng, cô theo bản năng đưa điện thoại ra xa một chút để phòng Phó Tư Thành nghe được gì đó. Với người kinh nghiệm tình trường lão luyện như Phó Tư Thành, chỉ cần nghe thấy một chút động tĩnh còn không thể đoán ra bọn họ đang làm gì sao?
Cô trừng mắt nhìn Bùi Ngọc ở gần trong gang tấc, căng thẳng kẹp chặt âm môi nhạy cảm lại cố gắng ngăn cản anh chen vào.
"Hả? Làm sao vậy?" Hiển nhiên Phó Tư Thành đã nhận thấy bất thường.
Mạc Tiệp do dự vài giây, sau cùng vẫn không hy vọng Phó Tư Thành bị cuốn vào chuyện riêng của mình, cô cố điều chỉnh lại hơi thở nói "Tôi không sao."