"Chậc chậc, tôi đâu có làm trái ý nguyện của em? Tôi vừa mới qua phòng cũ của mình, phát hiện không có một hạt bụi nào, đồ vật tôi bỏ lại không ít, ngay cả giấy nháp em cũng không vứt, cất trong cặp tài liệu để giữ gìn, còn có bản ghi âm trước đây tôi cho em thu, chứng tỏ khuya ngày hôm trước em vẫn còn nghe. Tôi mười sáu tuổi em nói gì tôi cũng nghe nhưng giờ tôi nghe xong liền cảm thấy chua chết đi được, xấu hổ quá nên tôi xóa rồi." Khóe miệng Bùi Ngọc cong lên một độ cong nhẹ, có vẻ hết sức vui vẻ.
Sao cậu có thể tự ý xóa đồ của tôi?" Mạc Tiệp trợn hai mắt, khó tin nhìn anh.
"Đó không phải ghi âm giọng tôi sao? Em muốn nghe thì ngày ngày tôi nói cho em nghe." Búi Ngọc cúi đầu cắn lên vành tai nóng bừng của cô.
"Sao cậu có thể xóa đồ của tôi chứ " Mạc Tiệp nóng nảy tới nỗi viền mắt cũng bắt đầu ửng hồng, "Cậu, tại sao cậu lại như vậy Lén lút vào nhà người khác rồi bò lên giường người ta cũng thôi đi, còn sờ mó đồ đạc lung tung Cậu có biết phép lịch sự cơ bản hay không vậy?"
Lòng Bùi Ngọc như bị xoắn lại, vội vã dịu dàng dỗ dành nói "Được được được, không sao đâu, xóa rồi tôi cũng có thể khôi phục lại mà."
Mạc Tiệp mím môi không nói lời nào, lúc này cô giống như một yêu tinh nhỏ đối diện với kính chiếu yêu không biết trốn ở chỗ nào, có bao nhiêu bí mật cũng bị anh nhìn lén hết.
"Em như vậy rồi còn nói tôi làm trái ý nguyện của em ư? Chắc chắn ngày nào em cũng nghe bản ghi âm cũ đó rồi muốn bị tôi làm." Bùi Ngọc được voi đòi tiên ôm cô cười.
"Rốt cuộc cậu muốn gì? Muốn cười thì cứ việc cười đi " Mạc Tiệp xấu hổ tới nỗi hận không thể chui xuống đất.
"Tôi cười rất lâu ở trong căn phòng trước kia của mình đó." Giọng Bùi Ngọc khó nén ngọt ngào, "Tôi còn tưởng rằng em đã sớm vứt bỏ hết, nếu em thích tôi như thế thì quay lại với tôi nhé. Hiện tại tôi không còn là học sinh của em nữa, hơn nữa tôi hai mươi hai tuổi rồi, có thể thoải mái tự do yêu đương rồi."
"Bùi Ngọc, cậu biết tôi rất dễ lừa mà, cậu không cần dỗ dành tôi đâụ Nếu như cậu cảm thấy mình không nuốt trôi cơn giận bị vứt bỏ. Tôi có thể thành thật nói cho cậu biết, trong lòng tôi vẫn luôn chỉ có cậu, không hề có người nào khác. Lúc trước chia tay tôi thật sự hy vọng cậu sống cuộc sống tốt đẹp tôi không cho cậu được. Tôi biết rõ tình thương này của tôi rất thấp hèn, rất nhiều lúc tôi không thể suy nghĩ tới cảm nhận của người khác từ góc độ của họ, chỉ có thể suy xét thị phi đúng sai từ góc độ của mình. Tôi nghĩ mình dạy hư cậu nên vô cùng xấu hổ, không nghĩ tới những chuyện này với cậu có ý nghĩa như thế nào. Nếu như cậu chỉ bởi vì lý do không cam lòng, không phục, không buông bỏ lòng cố chấp được mà trở về tìm tôi, vậy không đáng đâu, tôi hy vọng cậu có thể theo đuổi chuyện làm cậu hạnh phúc nhất mà không mang những cảm xúc tiêu cực này." Mạc Tiệp sờ đường nét tuấn tú mê người của anh, nói ra hết những lời tối qua nghĩ kỹ vẫn còn chưa kịp nói.
"Lặp lại những lời này một lần nữa đi." Hô hấp của Bùi Ngọc run rẩy, nắm lấy cằm cô nói.