Quả thực là thói quen tốt, khó trách da dẻ còn đẹp hơn nữ sinh, vóc người cũng vậy. Nghĩ tới đây, cô lại không nhịn được thầm cho mình một cái tát để có thể tỉnh táo lại một chút.
"Vậy sao? Ngày nào mẹ cũng dậy muộn nên hoàn toàn không để ý." Mạc Tiệp vuốt vuốt mái tóc dài của mình cười nói, sau đó cắn một miếng trứng rán. Tại sao ăn ngon như vậy? Cô cảm thấy trái tim mình lại bắt đầu đập thình thịch. Rốt cuộc là tại sao ăn trứng rán cũng cảm thấy động lòng? Lẽ nào bởi vì anh là người đàn ông đầu tiên ăn vú cô hay sao? Đây là nguyên nhân quỷ quái gì chứ?
Bùi Ngọc cũng để ý thấy cô mất tự nhiên, nghĩ thầm hay là phải tiến lên từ từ thì nước mới có thể chảy thành sông được. Đài cao chín tầng bắt nguồn từ một sọt đất, cây lớn một ôm, bắt nguồn từ cái mầm nhỏ mà.
Trích "Đạo đức kinh" của Lão Tử. Ý nói mọi việc phải bắt đầu từ từ, từ những cái nhỏ nhất.
"Mẹ, nếu như về sau tôi có dự định học tiến sĩ vật lý lý thuyết thì mùa hè này nên làm sao mới được ạ?" Bùi Ngọc nghiêm túc hỏi, "Hiện nay tôi đã học xong bốn cơ học lớn chính trong vật lý, trong toán học đã học xong phân tích toán học Tạ Huệ Dân. Những cái khác thì cũng xong rồi."
"Hả?" Mạc Tiếp đang ăn trứng thì hoàn hồn, nhai hai cái nuốt xong mới nói, "Nghỉ ngơi một chút rồi thi GRE đi. Con lo lắng quá làm gì, không cần thiết đâu, cứ hưởng thụ kỳ nghỉ đi."
GRE là từ viết tắt từ tiếng Anh của cụm từ Graduate Record Examinations là một bài thi khảo thí theo tiêu chuẩn và là điều kiện xét tuyển của các trường đại học ở Hoa Kỳ.
"Vậy.. tôi học nấu ăn được không? Mẹ thích ăn gì?" Bùi Ngọc tiếp tục dời sự chú ý của cô, cố hết sức duy trì cuộc nói chuyện thường ngày.
Lúc này Mạc Tiệp mới nhận ra rằng chẳng biết từ lúc nào Bùi Ngọc đã bắt đầu xuống bếp. Chẳng lẽ là cô làm cơm quá khó ăn? Nhưng anh hỏi như vậy, bỗng nhiên cô lại cảm thấy anh rất dịu dàng. Chờ một chút, rốt cuộc cô bị làm sao vậy?
"Thật ra con làm gì mẹ cũng rất thích ăn." Sau khi Mạc Tiệp nói xong lại cảm thấy bầu không khí khá kỳ lạ, tuy những lời này của cô là thật, nhưng không biết vì sao nói ra lại có chút mờ ám.
Bùi Ngọc ngước mắt nhìn cô, giống như có điều suy nghĩ. Anh đã cố gắng hết sức thảo luận chủ đề nghiêm túc, nhưng rốt cuộc vì sao bỗng nhiên cô lại đỏ mặt như vậy?
"À, mẹ không có ý đó, ý mẹ nói là, con còn nhỏ không cần vất vả học nấu ăn gì đó đâu, mẹ không kén ăn mà." Mạc Tiệp ra sức lấp liếm giải thích, "Hơn nữa, thật ra nếu như con không chê mẹ làm cơm khó ăn thì.."
"Bởi vì tôi ở đây ăn chực ở chùa, cho nên muốn làm vài chuyện trong khả năng thôi." Trong lòng Bùi Ngọc hiểu rõ cô đang suy nghĩ gì nên cố ý nói như thế.
"Hả? À con không cần để bụng những chuyện như thế này đâu, thật ra cũng không tốn bao nhiêu tiền, mà.. không cần phải vậy đâụ" Mạc Tiệp nói năng lộn xộn giải thích, trong lòng mất mát vô cùng. Hóa ra anh chỉ bởi vì nguyên nhân này sao? Cô, kẻ ngu ngốc này rốt cuộc là đã nghĩ bậy nghĩ bạ cái gì chứ?
Sờ ngực cô để ngủ
Buổi tối làm xong cơm tối, Bùi Ngọc liền mở TV.