⬅ Trước Tiếp ➡
Ngày hôm qua uống nhiều rượu như vậy, lại vận động lâu, bụng của anh ta sớm đã trốn rỗng.
Lúc đến nhà ăn, nhà ăn đang rất lạnh lẽo yên tĩnh, khách thuê phòng đang ngồi ăn sáng, Quân Minh Dực tìm một vị trí gần cửa sổ, gọi một phần ăn sáng kiểu Trung, lại rót cho mình một ly nước lọc, róc rách róc rách, đây là thói quen nhiều năm của anh ta.
Một lúc sau, một nam phục vụ có thân hình cao lớn bước tới, trên tay bưng một cái khay chứa đồng hồ, cung kính đi tới, cúi đầu chào, nói: “Anh Quân, mới nãy khi nhân viên vệ sinh của chúng tôi dọn phòng mà anh đã ở tối qua, phát hiện dưới giường có một chiếc đồng hồ cao cấp, không biết có phải của anh không?”
Quân Minh Dực cảm thấy hơi lạ, nhìn chiếc đồng hồ màu bạc ở trên khay, khẽ lắc đầu, “Đây không phải của tôi.”
“Hả, không phải của anh?” Nam phục vụ đó dường như có chút buồn rầu, tiến lên gần hơn, đưa khay đến trước mặt Quân Minh Dực, “Anh Quân, phiền anh nhìn kỹ lại một chút, nếu không phải đồng hồ của anh, vậy có thể là của khách trước đó làm rơi, chúng tôi không kịp thời phát hiện để trả lại cho khách...Nhân viên vệ sinh và tôi đều sẽ bị phạt.”
Quân Minh Dực cười ấm áp, cẩn thận quan sát chiếc đồng hồ ở trên khay, nụ cười nhàn nhạt ôn hòa, “Quả thực không phải của tôi, tôi không thể vì để các người không bị phạt mà nhận lung tung được, đúng không?”
Nam phục vụ dừng như bừng tỉnh, vội vàng xin lỗi, “Thật sự xin lỗi, anh Quân, làm phiền anh rồi!”
Quân Minh Dực tùy ý vẫy vẫy tay, “Không sao.”
Ánh mắt nam phục vụ bình tĩnh ung dung, cười cười bước đi, lúc quay người, đột nhiên lấy chiếc đồng hồ màu bạc đeo lên cổ tay mình, đôi mắt lóe lên sự tà mị.
Quân Minh Dực thông minh nhưng chưa từng chú ý tới, nam phục vụ dựa vào thân hình của mình, ngăn cản ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh, lại mượn cái khay để ngăn chặn ánh mắt anh ta, một bàn tay ở bên dưới cái khay đã âm thầm bỏ vào ly nước lọc kia ba viên thuốc nhỏ, lập tức hòa tan vào nước, hiển nhiên đó chính là ‘Bất lực hoàn’ mà trước đó đã xuất hiện trong căn phòng tổng thống!
Đối với chuyện này Quân Minh Dực không hề cảnh giác, một lần nữa bưng ly nước lên, uống một hơi hết sạch, tất cả lực chú ý của ánh mắt ngược lại bị thu hút bởi bóng dáng của một người nhà họ Tần.
Hình như là em trai của Tần Trí...anh ta nhớ mang máng.
Chỉ là, người nhà họ Tần sao lại ở đây? Trong lòng Quân Minh Dực cảm thấy hơi nghi ngờ.
Chính trong lúc Quân Minh Dực thất thần, một thân hình cao gầy chói mắt đột nhiên đi vào nhà ăn, trong nháy mắt đã thu hút tất cả ánh mắt của thực khách ở trong nhà ăn, trong lòng âm thầm thán phục – thật giống một yêu tinh!
Khoảnh khắc Quân Minh Dực ngẩng đầu, lại nhìn thấy vợ mới cưới Diệp Vũ, gương mặt nở nụ cười nhẹ nhàng, đang đi thẳng đến, tuy bước chân rất nhanh nhưng vẫn mang theo sự cao ngạo ưu nhã độc nhất vô nhị của kiều nữ hào môn lâu đời, không hề có cảm giác ý thế hiếp người, ngược lại còn lộ ra sự thân thiết hòa nhã nồng đậm, hoàn toàn là một cô con dâu gương mẫu.
2 Thiết lập ván cờ
Phần thân trên là chiếc áo sơ mi trắng thời thượng được thêu thủ công bằng lụa, phần siết eo để lộ vòng eo mảnh mai mê hoặc, tôn lên dáng người cao gầy của thiếu nữ, phần dưới là chiếc váy dài, mang phong cách khá dân tộc. Trên tay đeo một chiếc vòng phỉ thúy xinh đẹp, cột đuôi ngựa dài, trong sự tươi trẻ hoạt bát là sự thanh nhã phong tình có một không hai, từ xa bước đến, giống như yêu tinh.
“Anh Minh Dực!” Diệp Vũ cười ngọt ngào, bước nhanh về phía trước, lúc đến bên bàn, hai tay đè mép bàn, hơi cúi người xuống, đôi mắt đen láy dường như mang theo sự hờn dỗi, âm thanh ngọt ngào êm tai, “Hôm qua anh chạy đi đâu vậy? Sau khi hôn lễ kết thúc, em đã tìm anh rất lâu nhưng cũng không tìm thấy, lo lắng chết đi được.”
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, lặng lẽ chiếu vào trên người Diệp Vũ, quần áo của cô như được thẩm thấu lên một tầng ánh sáng chói lóa, phản chiếu trên gương mặt cô, làn da bóng bẩy trắng nõn, gò má mịn màng như được phủ lên một màu vàng nhạt, đôi mắt mơ hồ lộ ra phong thái của một người phụ nữ, nhếch môi cười, quyến rũ xinh đẹp, đắm mình trong ánh nắng màu vàng, cả người dường như đều trở nên huyền ảo và hoàn mỹ.
Quân Minh Dực ngẩng đầu, nhìn thiếu nữ trắng nõn như gốm sứ ở trước mắt, cảm thấy kinh diễm đến ngu ngơ một lúc, trái tim bây giờ cũng đang đập rất nhanh, trái tim lạnh lẽo cứng rắn dường như cũng mềm mại trong khoảnh khắc này: Thiếu nữ giống như tinh linh trước mắt đã thành vợ của mình?
Thế giới gần như trở nên kỳ diệu.
Anh ta trước đây vô cùng chán ghét Diệp Vũ hay bám đuôi, chán ghét cái hôn ước nực cười, chán ghét sự kìm kẹp này, thậm chí còn quyết định, chỉ cần sau khi có được sản nghiệp của Diệp thị thì sẽ lập tức hi sinh ‘người vợ’ Diệp Vũ này, cưới một người phụ nữ mà bản thân mình thích, dung mạo và gia thế quyền lực của người phụ nữ đó nhất định phải là tuyệt thế, chứ không phải là thiên kim hào môn có tiền nhưng không có quyền như Diệp Vũ!
Nhưng lúc này, cô vợ nhỏ trước mắt, trong lòng anh ta dâng lên một chút rung động không bình thường và mong chờ.
“Anh Minh Dực! Ngay cả một câu xin lỗi cũng không có sao?!” Diệp Vũ dường như có chút tức giận, nghiêm mặt, xoay người muốn đi.
Sự tức giận của Diệp Vũ làm nhiễu loạn sự mềm mại trong lòng Quân Minh Dực, vội vàng vươn tay kéo Diệp Vũ lại, mỉm cười, mang theo vài phần hối lỗi, “Xin lỗi, hôm qua anh uống nhiều quá, tùy tiện tìm một căn phòng để nghỉ ngơi, ngủ cả một đêm, sáng sớm hôm nay mới tỉnh lại...Xin lỗi, tối qua vốn nên là ngày của chúng ta, anh không nên bỏ lại em.”
Có câu này, sự buồn bã của Diệp Vũ lúc này mới được lắng lại một chút, cong cong môi, bước tới ngồi trước mặt Quân Minh Dực, “Anh còn không biết xấu hổ mà nói vậy? Hôm kết hôn mà vứt em qua một bên, bản thân mình thì chạy đi đâu mất, người không biết còn tưởng anh đang lêu lổng với ả phụ nữ hoang nào đó đây.”
Quân Minh Dực dường như nghĩ tới điều gì đó, vỗ vỗ trán, cầm lên một chiếc hộp giữ nhiệt ở ghế bên cạnh, đưa cho Diệp Vũ, “Em không nhắc chuyện này, anh thiếu chút nữa quên mất, A Vũ, đây là canh mà mẹ đã đặc biệt hầm cho em, sáng hôm nay đã mang tới, là dùng dược liệu để đun mấy ngày trời, chỉ là sợ tối qua em quá vất vả...Đây là dược thiện trợ thai tổ truyền trong gia đình, nghe nói uống cái này thì sẽ có con nhanh hơn đó.”
Lúc nói đến câu cuối cùng, lông mi Quân Minh Dực động đậy, đôi mắt màu nâu sẫm sáng lạn mang theo chút ái muội và mong chờ, ánh mắt hướng về Diệp Vũ.
Diệp Vũ dường như vì câu nói này mà hơi đỏ mặt, xấu hổ cúi đầu, “Vậy anh Minh Dực thay em cảm ơn mẹ chồng.”
1 Sự phẫn nộ của Quân Minh Dực
“Ừm, nhân lúc còn nóng thì mau uống đi, để nguội thì sẽ không ngon đâu.” Gương mặt Quân Minh Dực nở một nụ cười ấm áp ôn hòa, sáng lạn như ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ, “Em đừng phụ tâm ý của mẹ, mẹ hy vọng chúng ta nhanh chóng có con.”
Diệp Vũ kéo hộp giữ nhiệt về bên tay, nhưng không động vào dược thiện bên trong, “Sao có thể nguội nhanh vậy chứ...Hộp giữ nhiệt được nhập khẩu từ nước Nhật, hiệu quả giữ nhiệt có thể lên đến 72 tiếng, hơn nữa, em mới ăn sáng, no chết đi được, căn bản không ăn nổi đâu.”
“Ăn vài miếng cũng được mà, dù sao thì cũng là tâm ý của mẹ.” Quân Minh Dực mỉm cười khẽ dỗ dành.
“Anh Minh Dực, anh sẽ không định nuôi em thành heo chứ?” Diệp Vũ ai oán nhìn chằm chằm Quân Minh Dực, dùng tay xoa xoa cái bụng, “Mới nãy em ăn rất nhiều rồi, xin anh đừng ép em ăn nữa, hộp giữ nhiệt cứ để chỗ em, lát nữa em ăn, đến buổi trưa thì chắc chắn dược thiện bên trong sẽ hết sạch!”
Đôi mắt Quân Minh Dực mênh mông không thấy đáy, khẽ quét qua nét mặt nghiêm túc của Diệp Vũ, không nói thêm gì nữa, chỉ có thể cưng chiều nói, “Vậy được, nhưng không được ghét hương vị của nó.”
“Đó là đương nhiên!” Diệp Vũ ưỡn ngực, cười hì hì nói, “Đây là lần đầu tiên mẹ chồng hầm dược thiện cho em, cho dù là vì lấy lòng mẹ chồng, em cũng nhất định ăn hết.”
Quân Minh Dực khẽ gật đầu, mỉm cười hài lòng. “Em hiểu thì tốt.”
Nói đến đây, Diệp Vũ dường như nghĩ đến gì đó, vui vẻ nói, “À, đúng rồi, anh Minh Dực, nếu đã là tân hôn, chúng ta tuần trăng mật ở đâu đây? Mau quyết định đi, em đi chuẩn bị, sau đó ngày mai chính ta sẽ xuất phát...”
Nhắc đến chuyện này, Quân Minh Dực hơi nhíu mày, suy nghĩ một lúc, “A Vũ, anh là công chức cấp cao của nhà nước, không dễ dàng ra nước ngoài được, em nên biết rõ...Bây giờ trong việc trong tay anh vẫn còn rất nhiều, khóa học ở học viện chính trị vẫn chưa kết thúc, anh không thể làm liều với em mà làm chậm trễ chuyện học tập và thăng chức?”
Diệp Vũ dường như không vui, bĩu bĩu môi, bướng bỉnh quay đầu, hoàn toàn là dáng vẻ cao ngạo lại tùy hứng của một thiên kim hào môn, “Anh Minh Dực, lời này của anh là có ý gì? Cái gì gọi là làm liều với em? Hôn lễ của người khác cần phải chuẩn bị mấy tháng trời, kết thúc hôn lễ còn ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật, đến lượt em, Diệp Vũ bị ép cử hành một buổi hôn lễ thì cũng thôi đi, ngay cả ông ngoài và chú em cũng không mời...Bây giờ, vậy mà anh lại nói tuần trăng mật tân hôn là làm liều? Sao vậy, công việc của anh là chính sự, tuần trăng mật tân hôn của em chính là chuyện nhỏ, có cũng được không có cũng không sao phải không?”
“A Vũ, em xem em kìa, lại bắt đầu bướng bỉnh như trẻ con, em biết rõ anh không có ý này...” Quân Minh Dực cưng chiều nhéo nhéo mũi của Diệp Vũ, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, đứng lên bước đến bên cạnh Diệp Vũ, khẽ ôm eo cô, “Khóa học bồi dưỡng lần này là một cơ hội rất khó có được, chỉ cần thông qua lần học tập này, anh mới có thể chính thức nhậm chức phó thị trưởng, anh cực khổ như vậy, hoàn toàn là vì em, chỉ cần anh đứng ở vị trí càng cao, em mới có thể sống tốt hơn, không phải sao?”
Đây cũng là quy tắc ngầm trong giới quan trường nhà nước, mỗi lần lên vị trí cao hơn thì phải vào học viện chính trị để bồi dưỡng một tháng.
Trong lòng Diệp Vũ hiểu, ngoài mặt lại tức giận quay đầu, oán trách trừng mắt nhìn Quân Minh Dực, đẩy tay Quân Minh Dực ra, gương mặt bỗng có hơi đỏ, kiêu ngạo nói, “Lười để ý anh! Dù sao em cũng không quan tâm nữa, anh không đi thì em tự đi, chơi đủ rồi thì sẽ về trường học, không thèm để ý anh!”
2 Sự phẫn nộ của Quân Minh Dực
Quả nhiên chỉ là một con nhóc 20 tuổi, cho dù có chút thông minh thì chẳng qua cũng chỉ là một cô gái được cưng chiều từ nhỏ đến lớn, có sự quả quyết mà mưu trí gì chứ? Những gì ở buổi hôn lễ tối qua, e rằng cũng là do ông cụ Diệp dặn dò cô ta lúc sống nhỉ?
Con nhóc này, người lại là một đứa hiếu thảo, ông nội cô ta lúc còn sống nói với cô ta những gì, cô ta cố chấp làm theo những gì ông nội cô ta nói...một chút suy nghĩ phản nghịch cũng không có.
Trong lòng hiện lên những suy nghĩ như vậy, Quân Minh Dực mỉm cười, sờ đầu Diệp Vũ, “A Vũ, thực ra em không cần cực khổ đến trường học đây, con gái mà, tùy tiện học chút hội họa âm nhạc, nâng cao bản thân một chút là được rồi, học kinh doanh gì đó, quá vất cả, không có chỗ dùng thì không nói, cũng không thích hợp cho con gái học...Chúng ta đã kết hôn rồi, em cũng không cần phải vất cả học tập làm việc, ngày mai làm thủ tục thôi học đi, dọn vào biệt thự, thay anh chăm sóc mẹ và nội.”
“Anh vẫn nên quan tâm công việc của anh đi! Em không dễ gì mới dùng danh nghĩa kết hôn để chuyển ra khỏi nhà, tự do tự tại, anh còn muốn em chuyển vào biệt thự nhà họ Quân, chịu sự quản thúc quán giáo của một đống người vậy sao? Hơn nữa, ông nội đã nói với em, phải có được học vị thạc sĩ, nếu không ông ấy chết không nhắm mắt.” Diệp Vũ mím môi, cúi mắt, ẩn trong đó là sự tức giận, giống như thật sự là một cô cả không rành thế sự lại kiêu căng tùy hứng vậy.
Nói thật sự rất hay!
Nói gì mà sợ mình vất vả, không cần đi học...Nói trắng ra, còn không phải là vì muốn phế mình sao, để cho mình trở thành một phế vật vô dụng, hoàn toàn trở thành con rối của nhà họ Quân các người, sau đó chiếm đoạt sản nghiệp Diệp thị?!
Biệt thự nhà họ Quân, haha, nói gì mà chăm sóc người già, tôi khinh!
Tòa biệt thự đó, nghẹt thở gần chết, chính là hang cọp hang sói, chuyển vào thì dễ, muốn đi ra, vậy thì khó rồi, suốt ngày bị người nhà họ Quân soi xét, còn phải hầu hạ Khương Ngọc Lan – một bà mẹ chồng có vẻ như khoan dung độ lượng nhưng thực chất là chanh chua khắc nghiệt, hơi chút không vừa ý là lập tức quỳ ở Từ đường...
⬅ Trước Tiếp ➡