⬅ Trước Tiếp ➡
Con người Diệp Vũ hiện lên tia sáng, vô cùng đáng thương đứng dậy, “Anh cô lúc nãy thân thể không thoải mái, đã đến phòng khách nghỉ ngơi, tôi đi xem anh ấy.”
Anh ba bị bệnh? Diệp Vũ phải đi chăm sóc anh ba?!
 
Quân Khả Di phản ứng theo bản năng không phải quan tâm anh trai của mình, mà là lo lắng người anh ruột Quân Minh Dực sẽ giận chó đánh mèo với cô ta!
 
Phải biết rằng, Quân Khả Di cô ta trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ nhất chính là người anh trai bề ngoài ấm áp đến loá mắt nhưng nội tâm âm độc không từ thủ đoạn này…… Nếu như để anh trai biết đứa em gái này đã ăn sạch đồ bổ anh ta chuẩn bị cho chị dâu, khẳng định anh ta sẽ cắt tiền tiêu vặt, mượn cớ xử lý mình!
 
Không được, mình vừa mới cướp đồ bổ Diệp Vũ ăn sạch, nhất định không thể để cô ta đi gặp anh trai, đỡ phải đến lúc đó cô ta mách với anh trai.
 
Nghĩ vậy, trên mặt Quân Khả Di lộ ra tươi cười, hất cao cằm, “Diệp Vũ, cô đứng lại đó cho tôi!”
 
“Làm sao vậy?” Diệp Vũ ra vẻ rất nôn nóng.
 
“Tự tôi sẽ chăm sóc anh tôi, không cần cô đi, cô cút đi, thấy cô liền phiền!” Quân Khả Di vẫn kiêu căng như cũ.
 
Diệp Vũ lộ vẻ chần chờ, nhanh chóng xua tay, “Không! Như vậy không được! Cô chăm sóc anh ấy, càng không tiện a……”
 
Thấy Diệp Vũ từ chối, trong lòng Quân Khả Di càng thêm chắc chắn: Tiện nhân này, quả nhiên cô ta muốn mách với anh trai mình! Sẵn đó khiến anh mình có thiện cảm với cô ta…… Hừ hừ!
 
Diệp Vũ càng từ chối, trong lòng Quân Khả Di càng cho rằng là vậy, mặt tràn đầy giận dữ, bộ dạng như sắp phát hoả tới nơi, “Có gì không tiện?! Anh ấy là anh trai ruột của tôi, tôi là em gái ruột của anh ấy, em gái chăm sóc cho anh trai, không phải là việc đương nhiên sao?! Tôi nói cho cô Diệp Vũ, đừng tưởng rằng gả vào nhà chúng ta, là cô có thể đường hoàng tiếp cận anh tôi……Tôi nhổ vào! Cô nhanh chút cút ra xa, tôi mà thấy cô quấn lấy anh trai tôi, tôi nhất định cho cô đẹp mặt!”
 
Diệp Vũ không tình nguyện lên tiếng, “Vậy được rồi, anh trai cô đang ở phòng số 2410, đây là thẻ phòng…… Anh ấy vừa rồi mặt đỏ bừng, dáng vẻ thật không tốt, hình như hơi phát sốt, lúc cô đi vào, yên lặng một chút, đừng gõ cửa đánh thức anh ấy.”
 
“Biết rồ! Thật là phiền toái! Mau cút đi!” Quân Khả Di chán ghét phất tay.
 
Diệp Vũ rưng rưng như muốn khóc, chậm chạp đi ra khỏi nhà ăn, vừa đi vừa không ngừng quay đầu, trên mặt lộ rõ vẻ không tình nguyện.
 
Mãi đến khi biến mất khỏi tầm mắt Quân Khả Di, Diệp Vũ  cuối cùng lặng lẽ nở nụ cười lạnh, quay sau Tư Lẫm ở phía sau đắc ý nâng cằm, “Vở kịch hôm  nay, có vui không?”
Tư Lẫm vuốt cằm, trong đôi mắt ưng màu xám bạc loé lên một tầng ý cười thấp thoáng: “Xác thật rất có ý nghĩa…… Người đàn ông mất đi lý trí, làm sao còn quan tâm đến người phụ nữ bước vào có phải là em ruột hắn hay không.”
 
Diệp Vũ cười giảo hoạt, vươn tay từ trong túi xách lấy ra điện thoại, bấm số gọi đến tổng đài dịch vụ khách hàng của khách sạn Tứ Nguyệt, “Alo, xinh chào, tôi là chủ thẻ VIP V7100 khách sạn Tứ Nguyệt - Diệp Vũ, thẻ VIP của tôi bị mất rồi, tôi muốn báo mất.”
 
“Xì,” Tư Lẫm đi theo phía sau giả làm người hầu bật cười, liếc xéo mắt nhìn Diệp Vũ: “Cô đúng là vắt chày ra nước, người ta tiểu thư nhà họ Quân thay cô uống thuốc triệt thai, còn giúp cô giải quyết chuyện sinh lý cho chồng cô, cô lại keo kiệt đến mức cả thẻ VIP cũng tiếc cho.”
 
Diệp Vũ trợn mắt nhìn Tư Lẫm, “Nếu không phải vì nuôi anh, tôi đâu đến mức phải nghèo đến như vậy?”
 
Tư Lẫm: “……”
2
 
Từ khách sạn Tứ Nguyệt đi ra, hai người đêm qua còn ôn tồn bây giờ liền ai đi đường nấy, Diệp Vũ tắt đi di động, một mình trở về chung cư cao cấp dưới tên mình.
Mở cửa phòng ra, trong phòng khách sạch sẽ ngăn nắp, Tả Vịnh Nhi biến mất không thấy ở buổi diễn ra hôn lễ đang mặc bộ áo ngủ bằng tơ tằm màu nâu đỏ, ngồi xếp bằng trên ghế sô pha bằng vải, lộ ra cặp chân khỏe khoắn, tay cầm điều khiển từ xa, nước mắt lưng tròng xem phim truyền hình bị kịch Hàn Quốc, khăn giấy vò thành cục đặt bên cạnh.
 
Chỗ này là căn cứ điểm bí mật của ba người Diệp Vũ, Kim Đương Đương và Tả Vịnh Nhi.
 
Thấy Diệp Vũ vào cửa, Tả Vịnh Nhi lập tức lên tinh thần, thuận tay ném chìa khoá bạc trên bàn trà cho Diệp Vũ, nói dứt khoát: “Này, tủ bảo hiểm giấu tên tại chi nhánh ngân hàng Hoa Kỳ thành phố Seattle, đây là chìa khóa, mật mã là sinh nhật mình…… Đi một vòng lớn, vì không để cho người tra truy dấu còn phải mượn thế lực hắc đạo nhập cư trái phép, đệt, mệt chết mình.”
 
Ở cửa phòng bếp, loli biến thái Kim Đương Đương đeo một cái tạp dề hình mèo Kitty, thò đầu ra nhìn, tay còn vung vẫy cái muôi nấu ăn: “Bên mình cũng làm xong rồi…… Tủ bảo hiểm ngân hàng Thụy Sĩ, tổng cộng có 3 mật mã, mật mã thứ nhất là sinh nhật mình, mật mã thứ hai là mười chữ số lẻ sau dấu phẩy của số Pi, mật mã thứ ba là số tiền đầu tiên lúc nhỏ hai chúng ta làm ăn kiếm được.”
 
“Được, cảm ơn!” Diệp Vũ nói lời cảm ơn, ném túi xách lên sô pha, mỏi mệt xoa eo.
 
Tả Vịnh Nhi thục nữ đứng dậy, lười biếng duỗi người, ra dáng chị đại, thoải mái lắc tay: “Không có gì, chỉ cần cậu nghĩ thông suốt là được, mình thật sợ cậu thực sự thích thằng cha đó, nếu thật như vậy, nhà họ Diệp của cậu liền xong đời…… Cậu chịu tin tụi mình là được, không uổng công ngày hôm qua mình lượn hơn nửa lục địa Bắc Mỹ, cải trang mười mấy lần.”
 
Kim Đương Đương đẩy mắt kính, trên mặt đơ đơ, con ngươi xoay tròn, quan sát kỹ Diệp Vũ, trên tay còn cầm cái muôi trông rất buồn cười, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên mặt Diệp Vũ, hài lòng nhìn Diệp Vũ tràn đầy thoả mãn, đáy mắt hiện lên tia sáng, ánh mắt lạnh băng loáng thoáng lộ ra ý trêu chọc.
 
⬅ Trước Tiếp ➡