⬅ Trước Tiếp ➡
 
“Bây giờ, không cần anh ta xuất hiện.” Diệp Vũ lặng lẽ sờ lên hai vòng tay sáp ong trên tay, cười nhạt, “Những gì lúc nãy chị phân phó em, đều nhớ rõ?”
 
Diệp Quả nghiêm túc gật đầu, từ kính xe nhìn thấy phía sau là hộp quà tặng tinh xảo hộp lớn hộp nhỏ đặt sau xe, đáng yêu thè lưỡi.
“Phù…… Đi thôi, lái xe vào nhà họ Quân!”
 
Diệp Vũ thở ra một hơi dài, cầm cái khăn tay đã ngâm qua nước ớt, liều mạng xoa khóe mắt, vị hắc của ớt cay làm vành mắt nhanh chóng đỏ lên, nước mắt trong vành mắt đảo quanh, nhìn như đã khóc, người không biết còn tưởng rằng cô chịu rất nhiều ủy khuất.
 
Xe một đường chạy vào nhà xe, Diệp Vũ dẫn theo Diệp Quả, được người hầu nhà họ Quân giúp đỡ, túi lớn túi nhỏ xách hộp quà tặng bước vào cửa biệt thự nhà họ Quân.
 
Vừa vào cửa, cả nhà họ Quân đang ngồi trong phòng khách, con cháu ngồi vây quanh bà cụ Quân, nói cười vui vẻ , dỗ bà cụ Quân vui đến mặt đỏ bừng.
 
Dựa vào ký ức đời trước, Diệp Vũ nhanh chóng nhận ra mọi người ở đây.
1: Gặp lại Lam Mộng
Nhà họ Quân tổng cộng có ba nhánh, ngoại trừ đàn ông làm quan chức hay ở bên ngoài, bình thường phụ nữ và đám con cháu đều ở cùng nhau, nhà con lớn của nhà họ Quân nhân khẩu đơn bạc, bác cả Quân Định Bang và bác cả gái chỉ có một người con trai, tên là Quân Minh Huân, vừa qua tuổi 30, cũng là cháu đích tôn đời thứ ba của nhà họ Quân, đã cưới vợ sinh con; nhánh thứ hai chính là nhà Quân Minh Dực, cha chồng Quân Phụng Quốc và mẹ chồng Khương Ngọc Lan, sinh hai nam một nữ, cậu hai Quân Minh Hàn, cậu ba Quân Minh Dực và em gái Quân Khả Di, nhánh thứ ba là nhà chú ba Quân An Nghiệp và thím ba, có một nam một nữ, trưởng nữ Quân Thắng Nam và cậu tư Quân Minh Khải.
Mà hôm nay, năm nhân khẩu của nhà con lớn nhà họ Quân đều không có mặt, nhánh thứ ba chú ba thím ba cũng không có, chỉ có cả nhà nhánh thứ hai và Quân Thắng Nam, Quân Minh Khải của nhánh thứ ba ngồi ở trong phòng khách.
Bà cụ Quân mặc một bộ Đường trang* bằng gấm màu nâu đỏ, trên tay cầm Phật châu, ngồi ngay ngắn ở giữa giống như một lão Bồ Tát.
*Đường trang: quần áo kiểu nhà Đường
Ngồi ở bên cạnh bà cụ Quân là một tuyệt sắc giai nhân đẹp như thiên tiên, vừa thoáng nhìn, suýt chút nữa khiến cho người ta tưởng là tiên tử nhân gian.
Mái tóc dài màu nâu đen hơi gợn sóng tự nhiên, xõa tung trên vai, tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn như ngọc và chiếc cằm nhọn, vầng trán đầy đặn mịn màng, lông mày dài nhỏ, đôi đồng tử màu lam xinh đẹp hoàn mỹ giống như một đôi ngọc bích, giống như hồ nước trong thung lũng Alps, tĩnh lặng mà tuyệt đẹp, đẹp đến mức khiến cho người ta nhịn không được mà say mê thán phục, đôi môi anh đào hồng hào no đủ, khéo léo tinh xảo, ngũ quan tinh xảo và xinh đẹp đến động lòng người, mang theo một chút hương vị tiên tử nhân gian, váy dài màu lam được điểm xuyết bằng một chiếc đai lưng nhỏ màu bạc, trên vai khoác áo choàng trân châu, dáng người cao gầy tuyệt đẹp, phong thái đoan trang ngồi ở chỗ kia, đẹp đến siêu phàm thoát tục, đẹp đến không nhiễm bụi trần, đẹp đến mức khiến cho người ta lưu luyến quên cả phản ứng.
Đối với một vẻ đẹp tựa như tiên nữ như vậy, chỉ cần là một người đàn ông, thì sẽ không thể nào không động tâm.
Chính là một cái liếc mắt này, Diệp Vũ lặng yên dùng móng tay cắm sâu vào trong da thịt, gần như muốn rớm máu!
Dù cô có thành quỷ cũng không quên được tuyệt sắc mỹ nhân giống như tiên nữ trước mắt này—— Lam Mộng!
"Cháu Vũ đến rồi à?" Bà cụ Quân mỉm cười nhẹ nhàng, dường như cực kỳ vừa lòng với cô cháu dâu này, hòa ái dễ gần lôi kéo tay Diệp Vũ, kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình.
Tuyệt sắc giai nhân thuận thế nhường ra vị trí cho cô, vừa cười nhẹ nhàng vừa trêu ghẹo nói: "Bà nội, em dâu vừa đến, bà đã ném cháu dâu là con đây sang một bên, không để ý tới nữa rồi."
2: Gặp lại Lam Mộng
"Cháu Lam, cái miệng lanh lợi này của con thật là không tha ai!" Bà cụ Quân cười tủm tỉm vỗ vỗ tay Diệp Vũ, chỉ vào Lam Mộng giới thiệu: "Cháu Vũ, con bé này chắc là lần đầu tiên con gặp, nó là chị dâu của con —— Khương Lam Mộng, cũng là vợ của Minh Hàn."
Lúc này, Lam Mộng vẫn còn chưa nhận tổ quy tông, vẫn là con gái nuôi của nhà họ Khương, là một nghệ sĩ, cũng là một trong tứ đại mỹ nhân của Biên Bắc—— Nữ hoàng hoa Tulip xanh Khương Lam Mộng!
Chỉ tiếc, tuyệt sắc mỹ nhân xinh đẹp như vậy, lại gả cho một kẻ tàn phế! Cậu hai nhà họ Quân Quân Minh Hàn, tuổi trẻ vừa mới bước trên con đường làm quan, lại cùng mối tình đầu Lam Mộng yêu nhau, đúng vào lúc phong độ, thì lại bất hạnh xảy ra tai nạn giao thông, cuối cùng hai chân không thể đi lại, chỉ có thể ngồi xe lăn suốt quãng đời còn lại, mà Lam Mộng dứt khoát "Tình thâm ý trọng" lựa chọn gả cho Quân Minh Hàn đã trở nên tàn tật, còn nhận nuôi môt đứa con trai, năm nay bảy tuổi.
Người đời đều ca tụng Lam Mộng tình thâm ý trọng, không để ý người yêu tàn tật không hoàn mỹ, đồng ý chịu thiệt thòi gả cho một kẻ tàn phế. . . . . . Lại không biết, năm đó, Quân Minh Hàn căn bản là vì cứu Lam Mộng, mới bị xe nghiền nát đùi!
Bí mật này, ngay cả mẹ chồng Khương Ngọc Lan cũng không biết. . . . .
Nghĩ vậy, Diệp Vũ rũ mí mắt xuống, đáy mắt chợt lóe lên ánh sáng lạnh rồi biến mất.
Lần thứ hai ngẩng đầu, Diệp Vũ đã thay bằng nụ cười trẻ con, gật gật đầu với Lam Mộng: "Chào chị dâu."
Lam Mộng mỉm cười xinh đẹp, tiếng nói cực kỳ dịu dàng dễ nghe: "Em dâu khách sáo rồi, chúng ta là chị em dâu của nhau, sau này sẽ sống dưới cùng một mái nhà, phải hòa thuận với nhau mới tốt."
Dưới cùng một mái nhà? Đây là đang ám chỉ muốn mình lập tức dọn đến biệt thự nhà họ Quân?
Trong lòng Diệp Vũ không ngừng cười lạnh, trên mặt lại không có biểu hiện gì, dời tầm mắt đầu về phía hai chị em nhánh thứ ba Quân Thắng Nam, Quân Minh Khải vẫn luôn im lặng ngồi bên cạnh, thuận tay tháo hai chiếc vòng tay Hổ phách sáp ong trên cổ tay xuống, nhét vào tay mỗi người một chiếc, cười khanh khách nói: "Thắng Nam, Minh Khải, nếu chị đã gả vào, thì hai người phải gọi chị một tiếng chị dâu, hai chiếc vòng tay bằng Hổ phách sáp ong này là chị tốn trăm vạn mới giành được từ buổi đấu giá, tặng cho hai người, xem như là quà sửa miệng."
Hai chị em vừa thấy đồ tốt, vốn dĩ trong lòng có chút không vui, cũng lập tức tiêu tán, liếc nhìn cổ và cổ tay trống rỗng của Diệp Vũ một cái, sau khi xác nhận cô không mang thứ tốt gì nữa, lúc này mới nhận lấy: "Cám ơn chị dâu."
"Người trong nhà, khách khí cái gì chứ?" Diệp Vũ mỉm cười có chút ngượng ngùng: "Chị cũng không có nghiên cứu về đồ cổ, cũng không biết mua được hàng thật hay hàng giả, hai người cứ đeo chơi đi."
Diệp Quả ngồi ở trong góc cúi đầu, thân thể hơi run rẩy, mạnh mẽ áp xuống xúc động muốn cười: chị cả thật ác độc!
 
1: Uất ức
Người khác không biết, Diệp Quả cô còn không biết sao?
Hai chiếc vòng tay có giá "Hơn một trăm vạn" này, chính là sáng sớm hôm nay Diệp Quả cô nhận được điện thoại thông báo, cố ý đến chợ đồ cổ Bắc Ninh mua hai chiếc hàng giả! Hai chiếc, một ngàn hai, lại bị cô mặc cả xuống còn một trăm hai mươi đồng.
Ban đầu, Diệp Quả còn không biết tác dụng của hai chiếc vòng tay Hổ phách sáp ong giả này, hiện tại cuối cùng cũng biết rồi . . . . . .
Bà cụ Quân mỉm cười vô cùng rực rỡ như một đóa hoa cúc, lại vỗ vỗ tay Diệp Vũ, dường như xúc động nói: "Không hổ là do một tay ông nội con dạy dỗ, quả nhiên là một khuê nữ biết lễ phép."
Trong lòng Diệp Vũ cười nhạo không thôi, ngay cả một đứa bé là mình đây còn biết quy củ, một đám người lớn nhà họ Quân bọn họ sao đến một xu tiền phí sửa miệng cũng không đưa ra?
Đời trước Diệp Vũ cô thật là ngốc nghếch, đeo một chuỗi vòng cổ Phỉ Thúy Đế vương màu lục và một chiếc vòng tay Phỉ Thúy cực phẩm, nhà họ Quân ngay cả một xu tiền phí sửa miệng cũng không đưa cho cô, vậy mà bà mẹ chồng cực phẩm kia lại còn buộc Diệp Vũ ‘Tặng’ vòng cổ và vòng tay Phỉ Thúy vô giá cho hai chị em này xem như là phí sửa miệng. . . . . . Còn mĩ kỳ danh nói: "Đây là việc chị dâu nên làm"!
Tôi phi! Còn là phu nhân thế gia, quả thật là so với con trai của bà ta còn không biết xấu hổ hơn!
Lúc này đây, Diệp Vũ tôi không mang cái gì cả, chỉ mang theo hai chiếc vòng tay sáp ong giả, ngồi chờ hai chị em tôn thờ hư vinh này đeo vòng tay sáp ong giả đi ra ngoài làm xấu mặt!
Ngược lại, mẹ chồng Khương Ngọc Lan lại đưa ánh mắt hướng về phía những hộp thuốc bổ lớn lớn nhỏ nhỏ đặt trước cửa, trên gương mặt kiêu ngạo khó được nở một nụ cười vui vẻ: con bé chết tiệt kia xem như cũng thức thời, mang nhiều thuốc bổ quý giá từ nước ngoài đến như vậy. . . . . . Hôm nay nếu cô ta dám tay không vào cửa, xem mẹ chồng tôi đây làm sao trừng trị cô ta!
Diệp Quả chú ý tới một màn này, không đành lòng nhìn thẳng đành khép hai mắt lại, trong lòng yên lặng thắp một ngón nến cho vị Nhị phu nhân nhà họ Quân này:
Thân mến ơi, đừng hy vọng xa vời, đây đúng là thuốc bổ xa xỉ đắc đỏ mà sáng sớm nay chị cả bảo tôi mua từ trên mạng, dùng đường hàng không vận chuyển nhanh từ nước ngoài về, đáng tiếc, là đồ hết hạn! Là chị cả tôi cố ý dùng nhiều tiền mua thuốc bổ hết hạn!
⬅ Trước Tiếp ➡