⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi mắt lạnh lùng không hề có chút tình cảm nào nhìn cậu ấy, lực sát thương nơi đáy mắt kia làm Đoàn Sách vô thức đưa tay sờ lên cổ.
May, cổ vẫn còn.
Anh Bắc sao vậy, sao nhìn cậu ấy dữ vậy?
Đoàn Sách nghĩ lại một chút, mình không đắc tội anh Bắc mà
Cảm nhận được cảm giác áp bách, Đoàn Sách kéo khóe miệng cười cười "Anh, Anh Bắc..."
"Tôi thấy cậu biết nghĩ phết đấy."
Tô Bắc cười lạnh, dời mắt nhìn người của tổ sản xuất "Tôi không đồng ý."
"Tôi không đổi cộng tác nhỏ."
Muốn làm cộng tác với em gái cậu?
Nằm mơ đi
Tô Bắc hừ lạnh một tiếng "Tắm rửa đi ngủ đi, trong mơ cái gì cũng có."
Đoàn Sách Anh Bắc nghe thấy hết rồi?
Không phải, trước đó anh Bắc lạnh nhạt với Tiểu Tinh Tinh như vậy, cậu ấy còn tưởng anh Bắc không thích chăm bé gái
Hóa ra không phải thế à?
Tô Bắc không để ý đến cậu nữa, bưng bát mì đi về phía sân nhà Đoàn Sách.
Lúc này Đoàn Lỗi đang chơi nhảy ô với Tiểu Tinh Tinh trong sân, chính là vẽ các ô vuông lên mặt đất, lấy mặt đất làm bàn cờ, hai người làm quân cờ rồi nhảy.
Tầm mắt Tô Bắc rơi trên người Tiểu Tinh Tinh, trên trán cô bé rịn mồ hôi, cong khóe môi nhẹ mỉm cười "Anh Thạch Đầu, anh thua rồi "
Thạch Đầu khẽ nhếch miệng "Anh chưa thua trò này bao giờ, Tiểu Tinh Tinh, em giỏi quá "
Trên mặt Thạch Đầu tràn đầy thán phục.
Vừa ngẩng đầu liền thấy Tô Bắc tiến vào "A, em Tiểu Tinh Tinh ơi, anh trai cộng tác của em đến rồi."
Tô Bắc ...
Hai chữ "cộng tác" hơi thừa.
Tiểu Tinh Tinh quay người lại nhìn thấy Tô Bắc, lập tức chạy lon ton về phía cậụ
Trong nháy mắt đó, dường như Tô Bắc nhìn thấy hình ảnh khi em gái còn bé bò về phía cậụ
Nét mặt cậu vô thức trở nên dịu dàng hơn.
"Tiểu Tinh Tinh."
Tô Bắc ngồi xổm xuống trước mặt cô bé, giơ tay lên xoa đầu nhỏ của cô bé "Anh nấu mì cho em, ăn một chút không?"
Tiểu Tinh Tinh chớp mắt nhìn cậu, ơ, anh trai nhỏ làm sao vậy?
Sao đột nhiên lại tốt với bé như vậy?
Biểu cảm trên mặt anh trai nhỏ cũng khác với lúc trước nữa, kì nha.
Có điều vừa nãy cô bé chỉ ăn trứng gà, đúng là chưa ăn no. Tiểu Tinh Tinh nhìn bát mì cậu bưng qua, trông rất ngon.
Nhớ tới tay nghề của Tô Bắc, Tiểu Tinh Tinh không tự chủ nuốt nước bọt.
Có chút muốn ăn.
Nhưng cô bé vẫn nhịn được, mắt to tròn như quả nho nhìn cậu "Anh trai nhỏ, anh đã ăn chưa?"
Tô Bắc lắc đầu "Chưa ăn, anh nghe nói em ở đây nên tới tìm em trước."
"Chúng ta đi về ăn nhé?"
Tiểu Tinh Tinh nhẹ gật đầu "Được ạ, vậy chúng ta đi về ăn "
Nói rồi Tiểu Tinh Tinh hơi nghiêng người nhìn Đoàn Sách ở phía sau Tô Bắc không xa, "Anh Đoàn Sách..."
Tiểu Tinh Tinh lại quay đầu nhìn Thạch Đầu "Anh Thạch Đầu, vậy bọn em về trước đây "
"Tí nữa lại chơi tiếp."
"Được."
Đoàn Sách và Thạch Đầu vẫy tay với cô bé.
Tiểu Tinh Tinh vui vẻ dắt tay Tô Bắc, "Vậy chúng ta đi thôi "
Tô Bắc nhìn tay hai người đan nhau, khóe môi nhẹ nhàng cong lên.
Cậu vươn tay bế Tiểu Tinh Tinh lên, một tay khác thuận thế đặt bát mì lên bàn, "Các cậu cho em gái tôi ăn sáng, tôi cũng không thể không đáp lễ."
"Tặng các cậu bát mì này nhé."
Một đường bưng sang đây cũng không biết có dính bụi hay không, không thể cho em gái ăn được, về làm bát khác cho em gái.
Nói xong, Tô Bắc bế Tiểu Tinh Tinh nhanh chóng rời đi.
Cứ như sợ mình mà đi chậm thì Tiểu Tinh Tinh sẽ bị bọn họ cướp mất.
Đoàn Sách, Thạch Đầu ...
Bình luận
Được đấy, "em gái tôi"? Anh Bắc vào vai nhanh thế, không hổ là đỉnh lưu
Tức ghê, tôi cũng muốn được anh Bắc bế, muốn xuyên vào Tiểu Tinh Tinh cảm nhận một chút.
Wow, tự nhiên cảm thấy anh Bắc có chút cưng chiều Tiểu Tinh Tinh. Nhìn trạng thái ngày hôm qua, tôi còn lo anh Bắc sẽ không thích Tiểu Tinh Tinh cơ, quả nhiên tôi lo thừa rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡