⬅ Trước Tiếp ➡
Nói rồi Đường Ứng ôm bả vai của đạo diễn Lưu, kéo ông rời đi.
Tô Bắc vẫn đang nhìn Tô Nhan Tinh, Tô Nhan Tinh có chút căng thẳng siết chặt dây đeo của túi đựng quần áo, cái đầu nhỏ cúi xuống, "Là sư phụ em đặt..."
"Chủ của đạo quán Thái Vân?"
"Ừm..."
"Vậy cha mẹ em là ai?"
Tô Nhan Tinh nghe vậy, mặt mũi tràn đầy mờ mịt, "Em không biết..."
"Tiểu Tinh Tinh chưa từng gặp bọn họ..."
Mặt bé Tinh Tinh tràn đầy mất mát rũ mắt xuống, dừng một chút, cô bé ngước mắt lên cười với Tô Bắc, "Nhưng sư phụ nói, người hữu duyên sẽ mang em đi gặp cha mẹ "
"Anh trai nhỏ ơi, anh chính là người hữu duyên của em "
Tô Bắc cười lạnh một tiếng, "Sư phụ em biết tính toán đấy "
Cậu còn lâu mới tin mấy cái xem bói gì đó.
Ngay cả tên cũng giống y đúc, cái đạo quán Thái Vân này được lắm.
Tô Nhan Tinh cảm thấy lời này của cậu không có ý tốt, cô bé nhíu nhíu mày, "Anh trai nhỏ, mặc dù anh rất đẹp trai, mặc dù Tiểu Tinh Tinh rất thích anh."
"Nhưng anh cũng không thể nói sư phụ của em như vậy."
"Em không thích."
Tô Bắc không thèm để ý đến cô bé, cậu hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi.
Tô Nhan Tinh đứng tại chỗ, có chút bất lực.
Thế bây giờ bé phải đuổi theo sao?
Nhưng cái anh Bắc này rất không thích bé mà.
Đường Ứng đối phó qua loa với đạo diễn Lưu xong, vừa đến đã nhìn thấy túi sữa nhỏ thế này, tim cậu ấy cũng khó chịu theo, "Tiểu Tinh Tinh."
Đường Ứng ngồi xổm trước mặt Tô Nhan Tinh, mềm giọng nói "Em đừng trách anh ấy, anh ấy có một cô em gái, cũng tên là Tô Nhan Tinh, nhưng ba năm trước bị lạc mất rồi..."
"Em cùng tuổi với cô bé đó, lại có tên giống hệt, nên anh ấy khó tránh khỏi nghĩ nhiềụ"
"Anh thay anh ấy xin lỗi em."
"Xin lỗi."
Hóa ra là vậy
Con ngươi trong vắt của Tô Nhan Tinh tràn đầy đồng cảm, "Thế thì anh trai nhỏ cũng tội nghiệp quá."
"Em tha thứ cho anh ấy."
"Em không trách anh ấy nữa."
Em gái của anh ấy bị lạc mất rồi...
Thảo nào anh trai nhỏ lại có phản ứng lớn như vậy.
"Ừm."
Đường Ứng vừa nói vừa đưa tay xoa xoa tóc của Tô Nhan Tinh, len lén nhổ một sợi.
Tự cho là thần không biết quỷ không hay.
Lại nghe Tiểu Tinh Tinh xuýt xoa một tiếng, "Anh Đường, sao anh lại nhổ tóc em?"
Đường Ứng ...
Có cái lỗ nào không?
Cho tôi chui xuống với.
"Khụ, chỉ là có chỗ cần dùng "
"Là muốn làm chuyện xấu sao?" Tiểu Tinh Tinh trợn tròn mắt, trên mặt tràn đầy vẻ không dám tin nhìn về phía cậu ấy.
Sư phụ từng nói, rất nhiều tà thuật cần dùng sợi tóc đó
Đường Ứng
"Không phải "
"Anh không làm chuyện xấu đâu "
Tiểu Tinh Tinh nhìn kỹ tướng mạo của Đường Ứng, tướng mạo cho thấy Đường Ứng là một người rất hiền lành, hơn nữa tương lai cũng không có tai ương lao ngục, xem ra không phải người sẽ làm chuyện xấụ
"Vậy anh Đường nhổ tóc em để làm gì?"
Trên mặt Tiểu Tinh Tinh tràn đầy ngây thơ vô tội.
Đường Ứng ...
"Khụ, ừm, làm giám định ADN."
"Giám định ADN là cái gì?"
"À, chính là giúp Tiểu Tinh Tinh tìm cha mẹ."
"Wow nannan "
Trong mắt Tiểu Tinh Tinh như có ngàn ánh sao lấp lánh, miệng nhỏ khẽ nhếch, "Có vẻ rất lợi hại "
Đường Ứng bị cô bé nhìn như vậy, có chút kiêu ngạo mà ưỡn ngực, "Tiểu Tinh Tinh, trước tiên anh dẫn em đi nghỉ ngơi chút đã, tí nữa mới bắt đầu quay."
"Vâng."
Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn đi theo sau cậu ấy, đi sang một bên ngồi nghỉ ngơi.
Đường Ứng hỏi người xin một ít đồ ăn vặt đưa cho cô bé, rồi lo lắng không yên đi đến bên cạnh Tô Bắc, dứt khoát giật một sợi tóc của cậụ
Tô Bắc ...
"Cậu làm gì vậy ?"
Tô Bắc xoa xoa da đầu, tiểu tử này ra tay độc ác ghê.
"Đi làm giám định ADN cho hai người." Vừa dứt lời, cũng không đợi Tô Bắc nói chuyện, cậu ấy chuồn đi luôn.
Tô Bắc ...
⬅ Trước Tiếp ➡