Chương 38
Thoạt nhìn, tôi suýt chết tại chỗ, nhưng sau khi nhìn kỹ hơn, tôi biết người này Chính là một nhân vật nổi bật trong sách lịch sử của chúng ta đấy
Đúng, đúng, tôi cũng đã xem qua sự tích của cô ấy rồi, nữ trung hào kiệt a
Ôi chúa ơi...tại sao cô ấy lại bị đóng nhiều đinh vào người đến vậy? Phía trên vẫn luôn nói không thể tìm thấy thi thể của cô ấy, nhưng tôi không ngờ lại tìm thấy nó ở đây...
Theo những gì Tiểu Tinh Tinh nói, những chiếc đinh này có vẻ không phải là thứ tốt...
Mẹ nó, tinh thần chiến đấu của tôi đã bộc phát, tên khốn đó tại sao lại dám làm điều này với nữ thần của tôi
Mọi người trong khu bình luận đều bắt đầu từ sự sợ hãi rồi chuyển sang phẫn nộ.
Mà lúc này Tiểu Tinh Tinh cũng không biết những thứ này, cô bé cầm lấy mười tấm bùa đã chọn ném ra ngoài, những tấm bùa xoay tròn trong không trung, sau khi quay vài vòng, chúng rơi xuống chiếc đinh linh hồn trên cơ thể người phụ nữ.
Khoảnh khắc tấm bùa rơi xuống, chiếc đinh linh hồn đã bị rút ra khỏi cơ thể cô ấy
Ma thắt cổ
Điều này có ổn không?
Thì ra bùa này lợi hại đến thế?
Lão đạo sĩ trước đây...
Tại sao không lợi hại như vậy?
Sau khi chiếc đinh linh hồn được rút ra, nó rơi vào tay Tiểu Tinh Tinh, Tiểu Tinh Tinh ôm chiếc đinh linh hồn, hừ lạnh một tiếng "Đồ xấu xa, đợi ta luyện hóa ngươi, xem ngươi còn có thể hãm hại người khác như thế nào."
Đinh linh hồn ...
Hãy nghe chúng tôi giải thích, thực ra chúng tôi cũng không muốn đâu, tất cả đều là lỗi của người thi pháp QAQ.
Tiểu Tinh Tinh nhét chiếc đinh linh hồn vào túi, nhìn ma thắt cổ, vết sẹo trên mặt ma thắt cổ đã biến mất, vết thương do đinh linh hồn gây ra cũng đã lành.
Cô ấy hài lòng sờ lên mặt mình "Được rồi, bây giờ chị có thể gặp anh ta rồi."
Tiểu Tinh Tinh gật đầu, nhặt một lá bùa lên, mở Thiên Nhãn cho người quay phim.
Khi lá bùa cháy hết, thế giới trong mắt người quay phim đột nhiên biến thành đen, trắng và xám, anh cũng nhìn thấy người đẹp mặc sườn xám trước mặt.
Anh ta quỳ xuống một tiếng, trong mắt tràn đầy nước mắt "Thạch Đại tiên sinh "
Thời đó Thạch Đại nổi danh là một tài nữ, lúc ấy thiên hạ đều kính trọng và luôn gọi bà ấy một bằng một tiếng tiên sinh.
"Cậu đang ở thời đại nào vậy? Tại sao còn quỳ nói chuyện? Không phải là từ cổ đại xuyên đến đây đó chứ?"
Thạch Đại nhướng mày, hơi cong môi “Không nghĩ tới cậu lại có thể biết ta.”
Người quay phim nhanh chóng đứng dậy chụp ảnh cô ấy, quên mất người trong phòng phát sóng trực tiếp không thể nhìn thấy cô ấy "Ừm "
"Sách giáo khoa hiện tại của chúng tôi đều chứa đựng những việc làm trong quá khứ của ngài "
"Ngài chính là một vĩ nhân. Nhờ nỗ lực của ngài... trận chiến năm đó chúng ta đã thắng lợi "
"Ngài đúng thật không thua đám đàn ông là mấy "
Má của người quay phim đỏ lên vì phấn khích, sau đó anh ta cau mày "Rốt cuộc ai đã làm chuyện đó với ngài thế "
Thạch Đại xua tay nói "Mọi chuyện đều đã qua rồi, không còn quan trọng nữa."
Bây giờ đất nước thái bình, dân chúng yên ổn, cô không muốn nhìn thấy chiến tranh nữa, nghĩ đến lúc đó có bao nhiêu kẻ thù đã bị chôn vùi cùng cô, thế là đủ rồi.