Đêm, khuya.
Trong một căn phòng hiện đại tuyệt đẹp, tất cả các món trang trí đều vô cùng có giá trị.
Hạ Tinh Thần nằm trên giường mơ mơ màng màng. Mỗi một hoa văn của chiếc giường ngủ giả cổ này đều do thợ thủ công có kỹ thuật giỏi nhất tự tay điêu khắc.
Cửa, đột nhiên bị đẩy ra, vài người liên tục đi vào, tất cả đều cung kính đứng nghiêm ở cửa, nghênh đón người đàn ông đang cắt bước chân đạp trên thảm đi vào cuối cùng.
Cả phòng rất tối, Hạ Tinh Thần cố gắng hết sức mở to mắt nhìn người đi vào, nhưng chỉ có thể ngây ngô nhìn thấy được một bóng dáng cao ngất thẳng tắp. Dưới ánh trăng, lờ mờ có thể cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của người đàn ông này khiến cho người khác không chịu nổi mà phải cúi đầu quy phục.
“Chính là cô ấy sao?” Giọng của người đàn ông rất trầm ấp.
Giang sơn như họa, mỹ nhân như ngọc, hắn từ một kẻ xuyên không, bỗng bước vào trung tâm quyền lực Đại Đường
Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi: Cô đã từng giữ anh trong một góc tâm hồn mình, nhưng với anh, nó chỉ là mảnh vỡ vụn mong manh
Biết rõ mọi bí mật về cái chết của ba mình, cô tìm mọi cách quay về trả thù, nhưng tính sai một nước duy nhất là Anh.
Một người lạnh lùng, một kẻ ngạo mạn, ai là người chinh phục ai?
“Vâng. Thưa ngài, cô ấy là người duy nhất được chọn trong kho máu.”
Người đàn ông phất tay, tất cả mọi người vừa mới đi vào, cũng lập tức không một tiếng động mà lui trở ra ngoài, giống như chưa từng xuất hiện.
...
A! Một tiếng thở gấp, Hạ Tinh Thần đột ngột mở mắt ra. Bên ngoài đã rực rỡ ánh mặt trời, trên sống lưng hết sức mảnh mai của cô, vẫn còn đầy mồ hôi lạnh.
Tình yêu là một tuyệt tác của thượng đế, lừa tình là một công trình vĩ đại của loài người
Nổi máu anh hùng cứu cô một lần, 3 năm sau, tình cờ gặp lại, hai từ duyên phận dường như trở nên càng trớ trêu
Một thân phận mới, một quá khứ mới, liệu cô có tìm được chân tướng đằng sau mối thù giết cha?
Một thế thân bị gán nợ dần dần bóc trần khuất tất về thân thế của mình, từng bước lột xác
Vừa rồi cô lại nằm mơ! Mộng xuân! Trong giấc mơ, có một người đàn ông, nhưng lại không thể nhìn rõ được mặt của anh ta. Người đó là ai?
Hơi thở nặng nề, ôm lật tấm chăn, từ từ ngồi dậy. Nhưng toàn thân lại giống như bị xe nghiền qua, khắp nơi đều đau đớn.
Cau mày.
Nếu thật sự là giấc mơ, vậy giấc mơ này...cũng có phần quá chân thật rồi!
Hạ Tinh Thần không còn lời nào để nói với mình nữa!
Từ lúc nào cô lại si mê đến mức này rồi, còn nằm mơ đến một người đàn ông xa lạ cùng làm chuyện đó với mình. Càng buồn cười hơn là...cô lờ mờ nhớ được, người đàn ông kia đã nói cho phép cô sinh đứa con của anh ta?
Thật buồn cười! Hiện tại cô chỉ mới mười tám tuổi thôi, dựa vào đâu muốn cô sinh con cho anh ta! Anh ta cho rằng anh ta là ai?
Nhưng, không ngờ đến giấc mơ kỳ lạ vừa tươi đẹp này, đã quấn lấy Hạ Tinh Thần suốt một tuần. Thậm chí cô đã từng nghi ngờ, tất cả những điều này vốn dĩ không phải là giấc mơ, bởi vì nó quá chân thật...
Chân thật đến mức, cô có thể nhớ rõ được hooc môn nam tính của người đàn ông xâm nhập vào, thậm chí...cô còn nhớ rõ ánh mắt lạnh lẽo không có chút nhiệt độ nào của anh ta.