Chương 14
Trong lòng Hạ Tinh Thần run lên cực kì sợ hãi nhưng không dám bộc lộ ra ngoài. Xem như chưa tính sổ thì uy phong đã bị giẫm nát.
Nhìn người đàn ông trước mặt.
Không biết có phải do ảo giác hay không mà cô luôn cảm thấy.... anh ta hơi quen mắt.
“Mang cô ta vào.” Lời của người đàn ông cắt đứt suy nghĩ của cô. Người đàn ông bỏ lại một câu sau đó nghiêm mặt đi vào.
Giọng nói kia làm cho Hạ Tinh Thần rùng mình, chớp mắt một cái bị người ta thô lỗ kéo đi.
......
Bên trong thư phòng rất lớn, tất cả người hầu đều đi ra ngoài, chỉ còn lại hai người Hạ Tinh Thần và Bạch Dạ Kình.
Anh ta cho hai tay vào túi, đứng trước giá sách hình bầu dục, nhìn cô bằng nửa con mắt. Khí tràng của anh ta quá mức mạnh mẽ không giận mà uy làm cho không gian to lớn như bị đè nặng, hô hấp trở nên khó khăn.
Cô chịu đựng nhìn người đàn ông, rất lâu không hề nói gì.
“Không phải có chuyện muốn tính sổ với tôi sao? Bị câm à?”
Hạ Tinh Thần lập tức nhớ tới ủy khuất bao nhiêu năm qua vì anh ta mà không giải thích được. Lỗ mũi chua xót, tiến lên cho anh ta một bạt tai. Bạt tai trước cho chuyện năm năm trước, bạt tai này vì anh ta mang Hạ Đại Bạch đi.
Nhưng bàn tay vừa nâng lên chưa kịp hạ xuống thì cổ tay bị người đàn ông bắt lấy. Sức lực anh ta rất lớn, Hạ Tinh Thần cảm thấy cổ tay như vỡ vụn.
“Buông tay.” Hạ Tinh Thần giãy giụa nhưng ở trước mặt người đàn ông này sức lực của cô như con kiến làm sao có thể mở ra được.
Hạ Tinh Thần tức giận cúi đầu cắn tay người đàn ông, ra sức cắn mà không hề lưu tình, một lát sau cổ tay người đàn ông rớm máu.
Bạch Dạ Kình nhíu mày, ánh mắt nhìn cô càng lạnh lùng hơn, người phụ nữ này đã khiêu chiến đến ranh giới của anh.
“Hạ Tinh Thần, có chừng mực đi.” Anh nói, bên trong có ý cảnh cáo.
“Có chừng mực?” Cô cười tự giễu, đôi mắt ngấn lệ: “Tiên sinh, lời này là tôi nên nói với anh mới đúng. Tôi không đưa Đại Bạch cho anh, mong anh có chừng mực trả con lại cho tôi.”
“Không thể nào.” Từng chữ nói ra như không cách nào thương lượng.
Nếu không phải đứa bé dùng chiêu tuyệt thực với anh, ước chừng cả đời này Hạ Tinh Thần đứng nghĩ đứng tại nơi này.
Hạ Tinh Thần cảm thấy cả người như sắp nổ tung. Cô hít một hơi thật sâu buộc mình phải tỉnh táo, bình tĩnh nói: “Anh là ai? Là trộm cắp sao? Đột nhiên không nói không rằng bắt con tôi đi. Anh có biết anh đang phạm pháp hay không? Cha tôi là thị trưởng thành phố, anh nên biết không trả đứa bé lại cho tôi thì sẽ có hậu quả gì.”
Cô không muốn lấy quyền thế đè người nhưng hiện tại không còn cách nào khác.