Chương 17
Hạ Tinh Thần đang bám trên bậc thang, vốn đã khẩn trương, hai chân đứng không vững, cuốn sách vừa cầm trong tay, bản thân đang vui vẻ đột nhiên âm thanh bất thình lình làm cô sợ hãi. Mạnh mẽ quay đầu, nháy mắt cả người từ trên bậc thang ngã ra sau, cuốn sách ở trên tay cũng rơi xuống.
Bạch Dạ Kình nhíu mày theo bản năng vươn tay. Đợi phục hồi tinh thần thì một mùi hương thơm ngát truyền tới, cô gái mềm mãi rơi vào lòng anh.
Tiện đà hai người ngã xuống thảm trải sàn.
Hạ Tinh Thần không nghĩ anh đột nhiên xuất hiện, không nghĩ tới anh sẽ ra tay cứu mình. Cho nên rất lâu sau vẫn kinh ngạc nhìn anh. Cả người cô nằm trên eo anh, trong hoàn cảnh yên tĩnh như vậy có thể nghe được tiếng tim đập hết sức có lực của anh, người được mùi đàn ông độc đáo trên người anh.
Chóp mũi hai người dường như chạm vào nhau. Ngũ quan của anh xinh đẹp là cho cô quên dời mắt đi. Anh ở trong hiện thực nhìn đẹp hơn trên tivi, đôi mắt sâu như biển, càng chấn nhiếp lòng người.
Lúc này Hạ Tinh Thần quên nói cảm ơn càng quên đứng dậy.
“Nhìn đủ chưa?” đôi môi người đàn ông mấp máo, giọng nói mát lạnh.
Đột nhiên Hạ Tinh Thần hồi phục lại tinh thần, ý thức được hai người đang ở trong tư thế gì hơn nữa cô vẫn luôn nhìn anh, cô quẫn bách, đỏ cả mặt.
Hạ Tinh Thần, mày đủ mất mặt rồi.
“À.. thật xin lỗi… tôi lập tức đứng lên.” Không biết vì ảo não hay vì khẩn trương, Hạ Tinh Thần nói lắp.
Đúng là đủ mà.
Không dám nhìn anh, cô ra vẻ trấn định muốn đứng lên nhưng mà vừa đứng lên, dau đầu cảm thấy đau nhức.
“Ưm…” cô than nhẹ, một cỗ lực đạo kéo cô trở lại.
Lần này cả khuôn mặt lập tức dính vào anh.
Trời ạ. Cô cảm thấy muốn độn thổ.
“Hạ Tinh Thần, cô làm cái gì vậy?” đôi mắt Bạch Dạ Kình sắc bén, hơi thở nặng nề, sắc mặt càng khó coi.
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi…” Hạ Tinh Thần lập tức ngẩng đầu, khuôn mặt quẫn bách như đỏ ra máu, cô xấu khổ không biết nhìn vào đâu, chỉ trúc trắc nói: “Đầu tôi… mắc tóc ở khóa của anh rồi… anh đừng lộn xộn.”
Hạ Tinh Thần chỉ vào đuôi tóc mình.
Đúng là điên mà, một câu cũng nói không xong, vậy mà còn mắc kẹt nơi khóa quần anh. Chỗ này… thật sự rất xấu hổ. Chỉ là không nghĩ tới ngón tay lại chạm tới nơi không nên chạm.
Cô kéo vài cái, bởi vì nóng vội cho nên càng kéo càng rối. Hạ Tinh Thần gấp đến mức chóp mũi vã mồ hôi, đôi mắt không dám nhìn xuống khóa quần.
Tuy cô đã có kinh nghiệm vào buổi tối năm năm trước nhưng mà cô vẫn có thể cảm giác dưới thân, thân thể người đàn ông càng cứng lên.
Hạ Tinh Thần không hiểu sao miệng đắng lưỡi khô, tầm mắt không dám nhìn xuống đành nhìn anh xin giúp đỡ: “Làm sao bây giờ?”