⬅ Trước Tiếp ➡
 
Qua năm năm, cô đã thuận lợi tốt nghiệp chuyên ngành ngoại ngữ, tìm được một công việc rất tốt, dọn khỏi nhà họ Hạ. Đại Bạch đã bốn tuổi, nhưng người đàn ông kia cũng không xuất hiện.
 
Một lần cũng không có.
  
Dần dần Hạ Tinh Thần cũng quên đi người đàn ông đó. Lúc này, con và con trai sống nương tựa vào nhau, cuộc sống đơn giản bình dị, cô chỉ cầu nguyện không có người xuất hiện phá vỡ hạnh phúc này. Cũng rất vui mừng, lúc đó mình đã sinh đứa bé ra. Mặc dù, năm đó, chịu không ít ánh mắt xem thường, tình cảm của ông nội bà nội cùng vì vậy mà chuyển dời sang Hạ Tinh Không, nhưng từ trước đến giờ Hạ Tinh Thần vẫn không hối hận.
 
Tan ca, cầm chìa khóa mở cửa vào nhà, cậu bé trong nhà đang tựa người trên sô pha xem tivi, lại là kênh tài chính và kinh tế vô cùng nhàm chán.
 
“Đại Bạch, con vẫn còn nhỏ, có thể xem những chương trình của trẻ em hay không? mẹ chuyển sang “Cừu vui vẻ” có được không?”
 
“Không muốn, cái đó chỉ để cho các bạn nhỏ ngây thơ xem thôi!” Hạ Đại Bạch lập tức từ chối.
 
“...” Hạ Tinh Thần bị thương rồi. Bởi vì, cô thật sự rất thích xem “Cừu vui vẻ”, kết quả lại bị cậu bé bốn tuổi chê là ngây thơ!
 
Hiện tại con cũng là bạn nhỏ ngây thơ, con nên xem những chương trình ngây thơ, mẹ đổi kênh!”
 
“Được rồi, được rồi, mẹ đổi kênh đi, con biết đại bảo ngốc xem không hiểu được chương trình tài chính và kinh tế.” Đại Bạch ngoan ngoan đưa điều khiển tivi cho Tinh Thần.
 
“...” Hạ Tinh Thần cắn môi, tức giận vỗ lên sau cổ của cậu: “Con có thể không chèn ép chỉ số IQ của mẹ không? Thật đáng ghét!”
 
Hạ Tinh Thần cảm thấy mình sinh Hạ Đại Bạch ra giống như nhặt được một vật báu lớn.
 
Cậu bé chẳng những khéo léo, hiểu chuyện, nghe lời, biết mình không có cha như những người bạn khác cũng không khóc lóc ầm ĩ. Hơn nữa, chỉ số thông minh của cậu bé thật sự vô cùng cao.
 
Tóm lại, cậu bé thích nghịch những thứ mà ngay cả cô cũng không hiểu.
 
 
 
Ví dụ, những con số ngổn ngang về tài chính kinh tế kia, các mô hình triển lãm hàng không, và một số trò chơi thông minh trên truyền hình, đối với cậu đều là những ca nhỏ. Lúc ban đầu Hạ Tinh Thần cảm thấy mình bị cậu chèn ép về chỉ số IQ thật sự là một chuyện siêu mất mặt, nhưng sau này, số lần bị chèn ép thật sự là quá nhiều rồi, cũng đã thành thói quen. Hơn nữa đưa cậu bé có dáng vẻ vô cùng xinh đẹp ra ngoài, cũng hết sức hãnh diện. Cô cũng âm thầm đính ước không ít mối cho cậu.
 
“Được rồi, Đại Bạch, mẹ đi thay quần áo, đưa con ra ngoài ăn cơm.” Hạ Tinh Thần xoa xoa đầu của cậu. Cậu khua cánh tay nhỏ: “Đi đi, đi đi!”
 
...
 
Hạ Tinh Thần tắm rửa, thay bộ đồ công sở xuống, chọn một chiếc váy màu vàng nhạt.
 
Mặc dù cô đã là mẹ của một cậu bé bốn tuổi, nhưng thật ra bây giờ cô cũng mới hai mươi ba tuổi mà thôi, đang là bông hoa có giá trị nhất. Màu vàng nhạt rất tươi sáng, cũng rất hợp với cô. Càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cô.
 
Cô xử lí xong bản thân, đi ra khỏi phòng. Trong phòng khách, lại không thấy bóng dáng của con trai.
 
“Đại Bạch?”
 
Cô kêu lên, cũng không nghe được tiếng của con trai.
 
⬅ Trước Tiếp ➡