⬅ Trước Tiếp ➡
Chiến Hàn Quân không chắc lắm hỏi: “Con thật sự phải đi nhà trẻ?” Chiến Quốc Việt gật đâu Chiến Hàn Quân nâng cổ tay lên nhìn chiếc đồng hồ kim cương phiên bản giới hạn, khẽ cau.
mày, hôm nay anh có cuộc họp rất gấp. Nhưng đã gần 8 giờ, Lạc Thanh Du vẫn chưa đến.
Anh gọi cho cô, nhưng điện thoại đổ chuông chứng tỏ bên kia tắt máy.
Khuôn mặt tuấn tú như tượng tác của Chiến Hàn Quân bao phủ băng hàn, cho dù người phụ nữ này không muốn tiếp tục làm việc thì cũng nên báo trước với anh chứ: Cô ta có gì đây? Chỉ mới ở với Chiến Quốc Việt một ngày đã nản lòng? Anh biết mà, cô ta chưa giác ngộ làm mẹ.
“Chiến Quốc Việt, bố có cuộc họp khẩn cấp. Bố nhờ cô An đưa con đi nhà trẻ, được không?” Chiến Quốc Việt nhìn đôi mày cau có của bố, miễn cưỡng gật đầu.
Chiến Hàn Quân cảm thấy nhẹ nhõm.
Một tiếng sau.
Bạch Hoài An có mặt. Ở cô ta luôn tôn khí chất khuynh thành, chẳng dính khói lửa nhân gian.
Khuôn mặt trắng trẻo như trứng ngỗng, mái tóc.
đen dài thẳng mượt, đường nét thanh tú, trông dịu.
dàng, đáng yêu, xinh xắn lá lướt.
Cô ta lấy chìa khóa từ trong chiếc túi xách màu đỏ phiên bản giới hạn ra, nhẹ nhàng vặn chốt cửa, cửa mở ra, cô ta đứng cạnh cửa, ngọt ngào gọi Chiến Quốc Việt: “Quốc Việt, cô An đi đón cháu đi học. Chúng ta đi thôi! Chiến Quốc Việt thờ ơ nhìn cô ta, bất đắc dĩ xách cặp đi về phía đó.
Bạch Hoài An mở cửa ghế sau cho Chiến Hàn Quân, sau khi Chiến Quốc Việt ngồi yên, cô ta ngồi vào cạnh lái xe, ra lệnh cho nữ tài xế của mình: “Lên đường đi!” Ánh mắt của Chiến Quốc Việt rơi thắng xuống vỉa hè ngoài cửa kính xe.
“Chiến Quốc Việt, đi nhà trẻ phải ngoan, không được đánh nhau với bạn học, biết không?” Bạch Hoài An khuyên nhủ, giọng điệu cứ như cô ta là mẹ Chiến Quốc Việt.
Chiến Quốc Việt mặc kệ cô ta, nhưng sắc mặt lại càng lạnh. Cậu không phải là một đứa trẻ thích gây rối, nếu những bạn học đó không chọc tức cậu trước, cậu sẽ không đánh nhau với họ.
“Thắng bé này, sao lại vô lễ như vậy. Cô An đang nói chuyện với cháu đấy?” Bạch Hoài An thấy Chiến Quốc Việt không đáp lại, có chút tức giận nói.
Chiến Quốc Việt vẫn không nói gì “Sau này cô sẽ là mẹ cháu, Chiến Quốc Việt, cháu phải lễ phép với cô.” Bạch Hoài An tức giận nói.
Lần này, Chiến Quốc Việt giận thật.
Cậu dùng tay đấm vào kính cửa sổ, giận dữ nói: “Tôi muốn xuống xe” Bạch Hoài An có chút hoảng hốt: “Chiến Quốc Việt, cháu khùng điên gì đấy? Bố cháu giao cháu cho cô, cô An nhất định phải đưa cháu đến nhà trẻ.” “Tôi không đi nữa” Chiến Quốc Việt cáu lên.
Bạch Hoài An làm ngơ trước sự thay đổi cảm xúc của Chiến Quốc Việt, mà nói với tài xế: “Đừng để ý nó, cứ đến trường đi” Khi xe dừng ở cổng trường, Chiến Quốc Việt cầm cặp sách mở cửa nhảy xuống Đây là lúc học sinh đang tập trung đi vào trường mầm non, Chiến Quốc Việt vừa mới bị Bạch Hoài An chọc giận, trông như một con chó sói nhỏ hung ác.
Bạn cùng lớp thấy cậu, sợ sệt hét lên với mẹ “Mẹ ơi, mẹ mau nhìn xem, kia là học sinh có vấn đề trong lớp tụi con đó!”
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chiến Quốc Việt dừng lại, trừng mắt nhìn đứa trẻ đang nói xấu mình.
Ánh mắt giết người của Chiến Quốc Việt có một sự trưởng và uy lực không phù hợp với độ tuổi.
Bạn nhỏ nhát gan, sợ hãi trốn trong vòng tay mẹ.
Phụ huynh nhìn thấy con mình bị Chiến Quốc Việt làm cho sợ phát run, liền mảng Chiến Quốc Việt: “Thằng nhóc này trừng cái gì mà trừng? Mẹ cháu không dạy cháu trừng người khác là vô lễ sao?” Trợ lý cảm thấy Chiến Quốc Việt đáng thương, chuẩn bị bước tới giúp Chiến Quốc Việt.
Bạch Hoài An kéo cô ấy lại nói: “Thằng nhóc Chiến Quốc Việt này quá cao ngạo, để nó nhận được một bài học là chuyện nên làm. Nếu không tính xấu của nó sẽ không thay đổi, e rằng sau khi ôi nhà họ Chiến sẽ không sống yên ổn” Chiến Quốc Việt ghét nhất là có người nói xấu mami của mình, mà phụ huynh của học sinh này lại động vào vảy ngược của cậu.
“Cấm nói về mẹ tôi!” Chiến Quốc Việt lập tức.
như hóa thành sói nhỏ, nổi điên vồ về phía vị phụ huynh mắng cậu “Thắng nhóc này bị điên à? Ai là phu huynh của nó, làm cứ mặc nó không quản thết” Vị phụ huynh kéo hai tay Chiến Quốc Việt, không cho Chiến Quốc ‘Việt tấn công cô ta.
Thấy không có phụ huynh nào đáp lại, nhẫn tâm đẩy Chiến Quốc Việt xuống đất, đầu cậu đập vào cột đá bên cạnh, tức sưng bầm lên.
Bạch Hoài An thấy vậy, trong lòng có chút sợ hãi, nếu Chiến Quốc Việt thật sự có chuyện không may, Chiến Hàn Quân nhất định sẽ không tha thứ cho cô ta.
⬅ Trước Tiếp ➡